Ký ức


.

 

Khi ta đến
Gương mặt người ánh lên niềm vui khiến ta bàng hoàng
Nét buồn lặng lẽ bỗng đi đâu mất
Ta nhận ra điều ấy thật chậm muộn
Như nhận ra chính mình.

Người đàn bà trong ta từ lâu đã thôi không hỏi mình là ai
Đã bước đi thật vui
Vì không bận lòng quanh quẩn
Không còn mơ hồ không còn tiếc nuối
Những gì chẳng phải của mình.

Người đường đột , thật thà , mệt mỏi
Như nhát dao cứa vào tim ta
Trên đời này liệu còn ai như thế
Mai sau liệu còn ai như thế.

Đem đến niềm vui một ngày đã khó
Giữ được niềm vui một đời , ta làm không nổi
Niềm vui không trong tay ta
Cuộc đời không trong tay ta.

Ta nghe giong người thật buồn
Nghe tiếng bước chân người đi
Không trở lại.

Tran Kim Thoa

*

Ký ức của nàng có đôi khi lầm lẫn với thực tại, trải dài như cát, còn nước mắt là biển ngoài kia. Những giấc mơ đi hoang từ ngày mặt trời rỡ sáng trong đôi mắt. Đành đoạn vui, nàng thấy mình tàn nhẫn. Chỉ vì nhớ lời người, thương nàng quá, cắn đêm vỡ đôi, đôi môi chảy máu. Tấm gương dưới chân nàng có người bật khóc. Nụ cười giữa đêm khanh khách rợn người. Ừ nàng có nghe giọng người, rất buồn,  rất nhạt, rất khẽ… Hôm nay nàng rất nhớ khi chạm vào những thanh âm guitar phát sáng giữa khuya. Bài hát vẫn miên man trôi. Nàng vẫn miên man trôi.Cuộc đời này dẫu dội lên nàng hàng ngàn cơn sóng vỗ, nàng vẫn không thể nào gột rửa được dấu chân ký ức ngủ ngon lành trong tiếng thời gian. Trôi…

31032010

[PN]