Gửi người…

. Em như ngọn đèn từng đêm vơi cạn

.Vơi

Lời xin lỗi đầu tiên. Em vẫn còn thương nhiều lắm bản thân mình. Em đâu có hy sinh nhiều như em từng nghĩ, khi có ai đó đi bên cạnh người em thật sự. Em cũng không thể làm được gì khác ngoài nguyện cầu hằng đêm và chờ thời gian bào mòn hàng tấn kỷ niệm đóng vôi trong tim mình. Nếu anh không là một lời hứa ứa ngang tim Người, có lẽ em đã trôi xa anh từ lâu, lâu lắm rồi. [Từ đó em luôn sợ những lời hứa bật ra từ môi mình]. Ừ thì có ai giống nhau đâu? Cuộc sống đẩy em gần anh, có thêm chút nữa chút nữa thì mình cũng thật khác nhau. Một điều giống hơn cả là nụ cười đôi phút nhợt nhạt xòe ra để tô màu cho những khắc đừng làm phật lòng nhau. Vậy là vui hay buồn là sướng hay khổ? Em  có đang miên man về ai, anh cũng chẳng miên man về em đâu. Vì chúng ta thật khác nhau, phải không?

.

Cạn.

Thật sự những khi em đầy nước mắt là những khi em cạn anh, nhất. Sự khó hiểu hiện rõ lên đôi mắt những người bạn. Và bàn tay em chết ngộp sương sớm. Lạnh lùng hơn bất cứ điều gì, là ánh mắt anh ở ngay em ở ngay trước em mà không nhìn thấy em, khi đó ánh mắt em lạc lõng và tội nghiệp hơn hết thảy. Và vì anh không tìm thấy, em có lúc cạn lòng như chiếc ly trà-đá thủy tinh đánh rớt. Trà đá thì anh sẽ hiểu, và cười. Còn thủy tinh, vì mỗi lần như thế nó găm mảnh vụn vào trái tim già cỗi của em, đầy sẹo.

.

Ngọn đèn.

Thật kỳ lạ là những năm tháng qua nó có vơi cạn, có bùng cháy có loi lẻ có vặn nhỏ tim mình nhưng chưa bao giờ tắt. Anh có thương em không? Ánh mắt anh trôi theo thời gian, khắc một trẻ như bình minh cuối ngày. Em thì già nua trong suy nghĩ của mình. Vì ám khói muội và tàn tro xám ngoét đèn em. Không thể tẩy rửa. Chờ bàn tay đó ấm áp chảy tan, bàn tay đầy thiệt thòi trong tình yêu dành cho em, không sợ bỏng khi chạm em rừng rực, che giấu trái tim đàn ông ích kỷ để vỗ về em lạc loài, không đau khi em đang khóc  vì kẻ khác, chờ những ngón tay đã ngủ quên, khi giấc mơ đêm của em vẫn chấp chới không tan…

.

Em.

Biết khoảnh khắc mãi là khoảnh khắc. Mà em cứ lấy khoảnh khắc dưỡng nuôi ngày mới của mình. Ngày mai đời có khác không em không biết! Ngày mai anh có thể chợt thèm một vòng tay khác, ngày mai em chợt bay rất xa khỏi anh, hay ngày mai mặt trời vẫn lặn cuối cánh rừng, thì anh hãy cho em giữ khắc này làm hành trang của mình. Và em biết mình đã là một hành trang nhỏ của anh.

.

… ngần ấy đầy vơi

còn ngân lặng lẽ…

[030310.PN]