.thấu suốt

Tối qua có người nắm tay em lắc lắc nhẹ, lâu quá trời em hong đi cà phê một mình heng!

Tháng ba rồi, em có hay chưa? Em cười ngúc ngắc em lại sắp hát câu thời gian trôi cho anh nghe. Đêm qua là rằm. Trăng tròn ngọt ngào sáng, sáng dữ lắm! Dạo này em có giao cảm không tốt với trăng, đôi lúc cái nhìn của em run sợ trước ánh sáng kỳ lạ đó. Lạnh lùng như ánh mắt ai. Cái nhìn thấu suốt rịn từng lớp mồ hôi. Em không có nhiều chuyện giấu ở trong lòng, người ta nói em sống vậy tốt, mà người ta thỉnh thoảng nghi ngờ  em không có nhiều chứ không phải là không-có. Thì đúng. Ai mà không nỗi niềm riêng. Hầu như là những chuyện có một người hong chịu đi xa. Em có viết ra, cũng đã phết lên bằng thứ ngôn từ câu chữ kỳ lạ, da diết khó hiểu, và hoang mang.

.

Em rất thấu suốt mình nhưng thảng hoặc cũng có né tránh. Giống như thích nhìn trăng mà sợ vậy. Nhìn lên một cái hết hồn rồi cúi xuống. Thôi em không nhìn nữa đâu nghen. Thấy ghê ghê! Cười. Chắc em sắp thành người sói rồi. Vậy mà tháng nào, em cũng chờ.

Em cũng từng vài lần rớt vào tình trạng đó. Một cái nắm tay thấu suốt. Em níu vào và an dưỡng tim mình. Một ánh mắt thấu suốt. Em nhìn và rất nhớ. Em đâu có gì để tìm nữa, ngày đêm ai đó chen chân vào cuộc sống của em, rồi rời xa em như chưa từng xuất hiện. Em cũng quen rồi. Có đau có hụt hẫng một vài mùa trăng. Em chỉ mong người thấu suốt tim mình.

.

Em có một cái hẹn cà phê, rồi bây giờ lúc nào em cũng tới đó một mình. Em ngồi góc trái xoay lưng vào tường như một thói quen. Vì ở góc đó người ngồi đối diện chỉ có thể nhìn em và bức tường, em dĩ nhiên… hấp dẫn hơn bức tường rồi, nên người nhìn em suốt buổi mà thôi. Ừ ha, chuyện này lâu rồi em mới nhớ. Tự nhiên em muốn tới chỗ đó ghê nơi. Người ta có để dành góc đó cho em không không biết nữa…

Em cà phê một mình từ khi vắng xa. Đừng ngạc nhiên khi thấy em biến mất vào một sớm mai, em có thể đang ở một nơi có thể nhìn thấu suốt trong veo ngực trái.

.

Ai đó đang tìm gì ở em. Những entry cũ bị lục tung. Dấu vết từ Tình. Ai đó đang đọc em, và nhìn thấy gì ở họ. Em toàn viết linh tinh thế này. Tháng ba hai ngàn mười rồi anh biết không? Đêm ngàn lẻ một cũng sẽ tới. Em đâu có quên cái gì đâu, chỉ tại không biết nói với ai nói làm chi nói cái gì, rồi sẽ nhìn em đáng thương. Em luôn biết mình có ai đó dõi theo, bàn tay luôn có thương yêu sẵn sàng đan vào, em có thể nhìn thấy và né tránh. Nhưng em đã rất vững vàng cho những chuyến đi xa, của những thói quen.

.

Thấu suốt em. Có hạnh phúc nhỏ nhoi đó, em đâu đành đoạn chối từ ?  Nên đời loanh quanh. Tháng ba hai ngàn mười rồi, em biết không em?

[020310- PN]