.ai làm cho giọt mưa tuôn?

[ cứ tuôn đi, rồi đời sẽ cuốn khắc xa xót này trôi gọn ghẽ mà thôi! ]

Những ngày mưa ướt tóc đã xa lăng lắc. Mùi hăng hắc đất nồng bây giờ cũng đã không còn vẹn nguyên cảm xúc cũ. Những con đường dài mịt mùng đã dắt ta đi, đi mãi, thấy lòng chỉ ghé trạm dừng chân mỗi lúc mưa!

. Ta đã nhìn thấy và chạm vào mưa. Ta đã sống rất gần mưa, tắm táp và sung sướng. Áp mặt vào mưa mỗi lần hội ngộ, chợt nhận ra rằng ta chưa bao giờ có mưa. Cuộc sống thật phức tạp, đôi khi người ta lại chờ đợi và hy vọng, những mỏi mòn, dài, và hun hút.

Có can  đảm nào ở lại với ta không? Khi những đêm tiếng đàn gọi da diết từ phía mưa. Khi những ngày nắng cháy ta thèm ta khao khát có mưa. Đến rồi đi, có lúc ồn ã reo vui, có khi âm thầm nhung nhớ, có khi rả rích những tiếc nuối hồn nhiên. Ta vẫn chờ những cơn mưa, chờ hạn lòng khô cháy, và cạn kiệt tất cả.

Cạn kiệt.

[.và .hong khô. ký ức]

. Đời vòng quanh. Đời vòng quanh.

Vậy là bất ngờ chạm nhau giữa con phố dài cũ kỹ, giữa hàng cây cũ kỹ tiếng xôn xao, ta đã thấy mưa ập  đến, cách một tầm tay với, ta phải làm sao? Mừng rỡ, thương yêu, chia sẻ, … những ngưỡng vọng đến khít khao từng khắc, sự sợ hãi và sự trừng phạt, quy luật và sự chối bỏ.

ta chạy trốn.

.Mưa tuôn dài sau lưng ta, con phố ướt đầm ngơ ngác. Phải chăng có sai lầm nào đó, để tìm mưa rồi lại trốn mưa? Ta từng ước hẹn gì với cuộc đời, sao giờ lại lắc đầu hốt hoảng. Những mái hiên quăng quật dưới cơn mưa, không làm sao có được. Ta biết sẽ thế, nên ta cứ đứng bên lề mà nhìn mưa rong ruổi ngoài kia, đau khổ ngoài kia. Sẽ ngưng sẽ tạnh sẽ qua sẽ không còn tí tách nữa.

.Nhưng ta đã ướt một bàn tay. Giấu vào đâu giấu vào đâu? Khi những cơn mưa ngoài kia vẫn còn da diết…?

[220210.PN]