.Thôi

Thôi…


Chiều đổ nắng nghiêng về em một nửa
Mưa trở về một nửa phía bên anh.

Giữa bầu trời xanh
những cánh diều thả ước mơ về phía gió
Giữa lòng anh
những điều thuộc về em
thả phía hư không

Tiếng khóc rất trong
nụ cười rất trong
tiếng hát rất trong
cất cao cho một thời đã cũ
nối vào tay em bằng sợi tơ kí ức rất trong
những khập khiễng chúng mình
như thác lũ
cuốn cả tình yêu…

Thôi em
trở về một thời trước
trở về vùng trời trước
tình yêu không cũ
trái tim đâu thể ngả màu
chỉ có những tấm lòng
bắt đầu hát tiếng “Thôi!” đau…


.đau

[Phiên Nghiên]