.Tết

Tin hay không thì tùy bạn, tui về thành phố nhỏ này cũng quá 3 bữa rồi, chưa bước ra đường nửa bước, chưa bước qua cổng xanh một gang tay. Bạn bè ngang nhà lấm lét ngó vô, rồi mét-xịch “Ê mậy về chưa? “. Tuyệt nhiên ko một tiếng í ới. Chắc tại rào cao cổng kín, lúc nào cũng im ỉm, và nhà vừa có chuyện ko hay… Dọn dẹp, ngủ, ăn, làu bàu một mình.Không ra đường hong phải tại hết thương thành phố. Chỉ tại thấy hơi biếng lười sợ hãi, đông, đông quá! Với lại, nhiều người dập dìu ngoài kia hình như hong phải xứ mình, thành phố lạ ngác ngơ. Cách tui một cái xoay đầu, là đường nhộn nhịp…

.

Vậy mà tui cứ cặm cụi ở trong ngôi nhà của mình, ở trong khu vườn của mình. Điện thoại nhà vẫn reng đều đặn ngày 3 bận, ba gọi về “Bên này buồn, hong có Tết”. Điện thoại của tui thảng hoặc kêu khe khẽ trong nhà. Biết có ai đó vừa nhớ tới mình. Vài ba cuộc gọi nhỡ. Mấy mươi mét xịch. Bạn ở đó ăn Tết vui ko? Ừ thì cũng bình thường. Đứa nào cũng than Tết này sao thấy buồn, ko có không khí gì hết. Cười cười Ờ tại tụi mày lớn hết cỡ, hết chơi Tết được rồi. Người lớn hơn trong nhà nhăn nhó vì chuyện quà Tết, rồi các mối quan hệ phức tạp vẫn còn cần nhau. Tết rầu cái gì đâu. Vừa nghe thêm tin một người bạn bị tai nạn, cũng nặng, và một người cao tuổi đã qua đời. Tết chùng thêm một nhánh mai.

.

Nhà hong có đứa nào con nít mươi tuổi để thấy để cảm giác coi tụi nó thương Tết cỡ nào. Chỉ thấy rộn rã nhứt là cái ti dzi, đỏ vàng cọp hổ nhảy bổ ra màn hình. Mấy cây mai trước sân mới hai mươi tám mà nở tè lè hết ráo. Hong biết kiểu này mà bán bông kiểu gì cho lời nữa. Có tối [như tối nay] nằm vắt vẻo trên cái ghế này, ngước mặt hứng sương đêm, dòm lên ngó trời trăng, ko học hành được gì về thiên văn, mà muỗi cắn gần chết, sướng cái nghe mùi dạ lý hương quấn quanh quần áo da thịt đi ngủ còn thơm nồng nàn…

.

Cách tui một cái xoay đầu, đường vẫn đông nhộn nhịp…

.

Hoài niệm trong tui vẫn nhộn nhịp, những cái Tết nghèo đã cũ. Không nhớ nữa cũng ko được. Giờ này ngoài Bạn vừa có gió mùa, và tổng đài Mobi bị hỏng, ngoài phía biển có kẻ đi dạo tung tăng nghĩ đến gì lãng mạn,  bên kia sông có người ko ăn hột dưa nữa mà ăn… khô bò, miệng vẫn thấm màu khác, phải ko…?  Có một đứa nằm hoài ngoài sân, sương thấm tóc, hát mấy câu vu vơ,  nghe tiếng xe rần rần mà nhớ quá! Mắc dịch thiệt, cắc cớ gì mà nhớ hoài, mấy cái rũ mình từ lâu…

.

Chúc mọi người ăn Tết “đủ” hạnh phúc và bình an!