. rơi rớt gió

Gió

Một giờ sáng. Gió đập rần rần ở ngoài lá xách sắt ô cửa. Nàng ngước mặt hít hà, mong tìm chút khí Tết. Thất vọng lắc đầu, vài sợi tóc bay ngang quệt vào mắt, hốc mắt khô hoác, tự thấy tóc nàng quấn quanh khuôn mặt, ừ cũng dài rồi…
.

Tết
Tết từng năm khép chặt vào tim nàng những mốc thời gian kỷ niệm, ngắn gọn gàng, được kết nối bằng vôi vữa trái tim, đôi lúc bằng sự ẩm ướt của nước mắt. Chéo chồng lên nhau, tưởng trật tự mà không, tưởng quy luật mà không, tưởng cất giữ, mà không…
.

Tóc

Nàng nhận ra năm qua tháng tới, nàng quên đi nhiều, nhiều lắm! Lúc biết được điều này, cũng thảng thốt giống như thấy tóc rụng từng lần tay vuốt thời hậu stress. Từng bệt tóc nàng giữ lại làm gối. Chỉ có tóc nàng mà êm ái gối con con, ai đó giở ra sẽ sợ phát thét. Nàng, bệnh hoạn, giữ lại nhiều thứ không cần thiết trong cuộc đời, mình. Sau một dư chấn âm thầm xảy ra, lột xác toàn bộ nơ-ron ủi phẳng từng nếp nhăn tỉ mỉ trong não, nàng tập quên.

Nàng hí hửng là mình quên được nhiều thứ quá! Cả những thứ cần phải nhớ.
Bây giờ nàng buồn rầu khép mi, mình đã quên sạch, quên thành thói quen, thành thử không cất được kỷ niệm nữa.
.

Quên
Vui hay buồn. Chuyện nàng viết từ 2007, đọc như ai viết, nàng quên, mơ hồ nhớ vài con chữ. không hơn. trôi tuột như dầu xả tóc. và nàng hồn nhiên tươi mới óng ả hơn Nàng.

.

Chết

Có người nói nàng đang hồn nhiên sống trong một vài sự thật đau lòng. Nàng biết. Nàng, chỉ là ko biết làm sao nữa? Suy nghĩ một đêm, sáng ra nàng… lại hồn nhiên như thế. Tối về ngắm chòm sao 3 đốm thẳng hàng, thấy thương nàng quá, nàng ko thích 1 lẻ loi nào. Vậy Evangeline của nàng chắc hẳn đã chết ngắc từ lâu.

hoặc là chưa có.

.

[Chấm]
Nàng viết quá trời. Suy nghĩ nhiều cuộn cuộn như bão giông. Ngày mai ở lại Sài gòn thêm ngày nữa, ngoài việc ra, thấy rỗng toác hoác toang hoang, ko muốn đi đâu ko muốn làm gì, ko muốn nói. Ừ dạo này nàng nói ít đi hẳn, vài người ngạc nhiên quá, nàng cười, sẽ qua mau thôi.
.

ừ, cái gì cũng vậy, dù bềnh bồng lãng mạn hay lặn ngụp tối tăm, cũng trôi mà thôi.