còn chút gì để nhớ.

“May mà có em, đời còn dễ thương!”

Nghe lại bài này khi đến Luciola. Mộc mạc giản dị và đầy cảm hứng từ những ca sỹ khiếm thị và mắt sáng. Ngẫu hứng mãnh liệt đam mê từ piano nhỏ ở góc tường. Sáng nay dậy thấy đời ngoan.

.Lâu ko post 1 bài hát nào lên blog nhỉ!?

Ai đi Luciola ko? :)

Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương

Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong

Phố núi cao phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng vẫn bâng khuâng

Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên
Còn một chút gì để nhớ để quên

Đề xuất 2 version nhé:

Version Ý Lan.

Version Elvis Phương