Rồi sẽ có ai đó bay cùng tôi?

[nao lòng đêm trắng dài dòng từng chữ từng chữ tôi không viết cho ai cả tôi chỉ đón đưa lòng mình từng ký tự loạn lạc không hề cân nhắc.đừng đọc nếu bạn cảm thấy mệt mỏi.]

.

Con người vốn dĩ không biết bay, sau thời gian dài mơ ước, họ đã làm được khi bay bằng đôi cánh của những thứ khác, ví dụ như động cơ do họ tạo ra.

.Tôi cũng là một con người, dĩ nhiên là không thể bay. Tôi không mơ ước bay bằng đôi cánh ì ầm của những chiếc Boeing, hay lãng mạn hơn vì chiếc kinh khí cầu, tôi vẫn không màng tới. Đơn giản vì tôi rất sợ bay.

Chuyến bay đầu tiên tôi đã ngất không biết trời đất là gì. Người cười rằng làm sao có thể bay trên chuyến sau này hơn ba mươi tiếng? Tôi im lặng. Vốn dĩ tôi sợ cảm giác bước vào chiếc hộp sắt khổng lồ, sợ cảm giác ngầy ngật, sợ cái chông chênh, mệt mỏi khôn xiết và những sóng cuộn trong lòng khi máy bay đáp xuống. Tôi chỉ mong ai đó quẳng tôi xuống đất mà thôi.

Sau này, khi đã trải nghiệm những cảm giác đó, tôi mới nhận ra mình hay có những cảm-giác-bay khi đang sống. Là lúc tôi chao đảo khi nghe tin một điều mất mát lớn lao. Là lúc tôi nhắm mắt nín thở ù tai vì nghe ai đó mình yêu thương đang đổ gai nhọn vào tim mình. Là lúc tôi như hụt chân vào hố sâu khi nhìn thấy Người-nguyên-bản. Là những lúc tôi lẻ-loi-đắng-đót. Những lúc đó tôi chỉ có một mình. Tôi đứng chơ vơ vẽ những vầng tối trên cánh tay. Chỉ ước có ai đó quẳng tôi đi nơi khác, hoặc đơn giản là nắm tay tôi và cùng bay…

. Ích kỷ không khi tôi kéo ai đó vào cuộc đời mình, vào nỗi buồn mình, vào ngổn ngang mình. Chỉ những khi hụt hẫng lòng dâng tràn hay cô lẻ kín đêm. Tôi hay huyễn hoặc mình rằng, chắc chắn bạn sẽ bay cùng tôi, để tôi không sợ nữa. Vậy mà rốt cuộc, tôi vẫn bước lên những chuyến bay đêm có một mình, đồng hành cùng cảm giác muôn thưở, tự vịn những choáng váng khi hạ cánh, tự an ủi mình rồi sẽ ổn những chông chênh…

.Rồi sẽ có ai đó bay cùng tôi? Hay không?

PN