Một sớm mưa…

Sớm nay trời hỏng dưng lạnh lạnh, nàng cạ cạ mặt vô cái chăn trùm kín đầu, cái mũi lại sụt sịt bên trái rồi, sao kỳ vậy ta? Hay là trời mưa? Làm gì có chuyện đó? Đã lâu rồi trời ko mưa buổi sớm mà…

. Lắng nghe, có tiếng lộp độp ở ngoài kia. Đầu bù và tóc rối, nàng chạy ra mở toang cửa, ban công ùa vào cái hơi lạnh ngọt ngào, y chang  lúc bước xuống xe buýt khi tới Bảo Lộc, và lúc đó nàng đang mặc váy. Tự nhiên tỉnh rụi và mừng rỡ, kiểu như lâu ngày hong gặp bạn xa cách chục năm. Trời đất ơi, dữ thần hôn, tới nay mới chịu ghé thăm tui, Mưa buổi sớm…

. Ngẩn ngơ một thôi một hồi, nàng quyết định chạy xuống nhà. Làm 1 vòng chung cư nào. Người ta co vào nhau trong những quán cà phê vỉa hè, những block nhà co vào nhau trắng toát, tất cả trố mắt nhìn nàng như một con điên, và chắc có ai đó tưởng rằng đang ở Huế, vì mưa thầm thì dịu dàng quá trời, bụi bụi nhòe nhòe lãng mạn quá trời, và nàng thì mặc cái áo tím quá trời!…

. Tới trưa vẫn còn mưa. Và nàng chuyển giao sự sướng vui thành hục hặc, mình ích kỷ dữ hong? Vì Facebook của bạn ghi rành rành “Trời ko nắng, sao ba mẹ mua lúa được trời?” với 1 tiếng thở dài. Vì nhỏ bạn vừa cặm cụi giặt đồ và mưa đổ ào xuống dây phơi. Vì khi nàng ra đường nhìn thấy những chiếc áo màu xanh và mỏ hàn ướt nước…


. Biết hân hoan vì một sớm mưa của nàng là sự trở ngại của bao người khác, nên cái entry này có đoạn kết thiệt là hậu… đậu!