.tản em.

.Lúc em ngước mặt nhìn vầng trăng cong vút lẻ loi bên trời, em cuồng tay muốn viết lại những cơn mơ vụt qua. Đêm nằm giữa mênh mông, em ngó mông lung ngoài kia, gió hú trên chạc hai chạc ba cây vườn im sững, cái ao tịnh ko lăn tăn, bóng trăng in dưới nước nhỏ nhoi vết tích sáng cong. Em chợt thấy em. Từng có thời bám vệt dài đó mà sống, mà hạnh phúc.

.Em về, rồi lại đi. Những chuyến đi- về của em luôn trĩu nặng nghĩ suy. Em biết mình rỗi hơi lắm chuyện, cũng biết mình ko thể nào dừng được từng dòng chảy trong trí nhớ tệ bạc, nên em ko cản mình, ko để mình lặng im, cứ chảy đi sông ơi. Vội vàng, hãi sợ, và ngơ ngác.  Nhưng khi ngồi trước giấy viết là em lại mất hết cảm giác đó. Hơi ấm  lạc loài. Miệng rỗng thốc. Khăn xanh cuộn nhàu trong tay em. Tóc rối và vai gầy. Em biết viết gì đây khi ngày đang qua, và em không cách nào giàu có thêm nữa? Đêm nào cũng trống… những dấu ngoặc vuông.

.Em nhắm mắt. Thấy mình ở trong vườn Thiền viện. Em có thể ngồi đó cả một ngày, ko làm gì cả, đừng làm gì cả. Em chỉ ngồi đó, lắng nghe tiếng gió chen chúc trên kia, xào xạc chân em là sỏi và những cành khô rũ. Em thích cảm giác nắng chạy theo mình, mọi nơi, dịu dàng và không chút hoảng sợ. Cuối cùng, lâu lắm em mới tìm được 1 nơi đế bước vào và đầu rỗng tim hoang. Không bám bụi. Không dính vào nhau những nghĩ suy ngoài kia. Chỉ có em ngồi đó. Mặc thời gian trôi rất dài. nắng trên đầu kéo từ Đông sang Tây. Chuông chùa đều đặn mấy canh. Chỉ có em  ngồi đó. Tịnh không nghĩ, không tu, không thiền. Nụ cười của em rất đầy. Chợt nghĩ lúc đó có thấy tiếc thương gì cũng ko dễ bật khóc như u tịch nơi khác, vì ko muốn đánh mất những trong veo đang có.

. Tinh tươm đầu óc em bước ra phố. Hàng hiên trải dài những mái nhà xơ xác. Con đường chạy dọc rừng người tối tăm. Những mộ phần đi qua lạnh lẽo. Gương mặt những đứa trẻ bê bết đất. Thoáng một người chân bó máu trườn ra đường. Những lưng trần phơi nắng vàng rơm vàng rạ…

. em có phí phạm mình ko khi đầu óc cả chiều ko suy nghĩ? Em có huyễn hoặc mình ko khi nghĩ ai cũng như mình? em có ích kỷ ko khi được hỏi nếu có lựa chọn em vẫn ko thể nào khác? Em có ngưỡng vọng ko khi thấy chấm dứt mình tại đây là đã tròn vẹn rồi?

. tản em chưa xong, thì trăng tan tác mất…

.lần nào cũng [vậy]!

PN