Cho một chiều rỗng.

.

Em biết không ngày cũ đã xa rồi

Từng phiến nắng của mùa xưa rớt lại

Con chuồn chuồn vẫn đậu bờ mê mải

Cánh hoa gầy lặng lẽ cất mình bay

.

Bỗng chiều nay kỉ niệm về như mây

Hơi thở buồn hoen mờ ô cửa nhỏ

Ước gì có thể nhìn thấy em lần nữa

Nụ cười trong như trăm vạn lần mơ…

.

Ánh mắt em ngày hẹn hò đầu giờ theo dấu chân mưa

Chỉ còn mất và thiệt, hơn ở lại

Em và ta đi hết mùa khờ dại

Cuối con đường mới biết đã rời tay

.

 

Ta hát gì cho năm tháng mình đây?

[THIÊN NGÂN]

.

…Có chăng, đêm nay gió len vào tóc em,  có chăng đêm nay gió giật trên những hành lang tối hiểm nguy sâu hút. Em chỉ tưởng tượng hơi ấm mỏng mà giật mình trách cứ mình. Em chỉ hôn lén lên tóc mình mà giật mình trách cứ thời gian…

.

Thời gian cứ thế này thì, khi bóng anh trong tim em nhòa nhạt dần, câu chữ này em còn biết tựa vào đâu?

[PN]