.nàng ơi đừng khóc!

silent-tears

.Nàng võ vàng ánh trăng, mưa rào rạt đổ. Những dòng suối lăn trên đá khô cháy. Trái tim nàng can đảm lắm mà!

.Dẫu tha thứ chất chồng, không bao giờ nàng trở nên cao thượng được. Xào xạc chất lá lên lưng mình, nàng đợi mình mục ruỗng. Nàng ly thân nỗi buồn mà còn day dứt với nỗi nhớ. Đến đêm, nàng chém tay vào khoảng không trước mặt và từng ngón tay lần tìm hơi ấm ngoan.

.Đã bỏ đi.

.Nàng mâu thuẫn không? Khi càng muốn gần gụi, đời càng đẩy tình khỏi nàng xa xăm. Khi càng yêu thương, nàng lại được đáp trả bằng lạnh nhạt? Người rớt rơi khỏi đời nàng từng chặng từng chặng, mỗi cột mốc ghi tên ai đó là ghim chặt vào lòng. Nàng gạt mình rằng nàng quên. Mà có khi nàng quên thật, khắc nào đó, nàng lại rào rạt nhớ.

.Đã bỏ đi.

.Nàng ngạc nhiên khi thấy mình vẫn khóc. Dỗ mình dỗ mình. Đôi khi ước gì mình sinh ra đừng là người đa cảm. Nhìn vào gương đã thấy nét thời gian trong mắt, mà giọt long lanh vẫn như ngày nào, chảy tràn chảy tràn…

Đừng chạm vào nỗi đau của nàng. Cũng đừng tạo thêm nỗi đau nào cho nàng nữa. Đừng yêu nàng và đừng nhớ nàng, hoặc chỉ âm thầm thôi. Hay cafe đen biến đi, hay nhà thờ Đức Bà đừng ở trước mắt nàng, hay đừng ai mặc chiếc áo tay dài sọc xanh ngang, hay ký ức xóa trắng năm Không Thể Hát Cùng Nhau?

.

…Nàng vẫn không thể xóa thói quen giấu nước mắt mình khi quyết định một điều đau lòng…

.