.quỡn của tui

IMG_4618

hồi xưa rạng sáng, tui ngồi học bài dòm qua cái cửa sổ xanh, nghe tiếng chim hót véo von ngoài kia thấy lòng rợn ngợp cảm giác yên bình. Rồi cũng tự hỏi sao người ta có thể nghĩ ra những từ miêu tả âm thanh giỏi dữ! Sóng sao nghe ra rì rào? Chim sao nghe ra véo von? Suối sao nghe ra róc rách? … Hỏi hoài tới tận bây giờ luôn. đó là câu hỏi của tui!

.

hồi xưa tối khuya [ là 9h đêm ] đi ngoài đường thấy vắng tanh vắng ngắt. ai chạy sượt qua cũng thấy lạnh gáy chịu hong thấu, đạp lẹ xe về nhà mà chui vô cái ổ của mình. Tự hỏi sao nhiều kẻ thức đêm vậy? Bây giờ khi mình thành “cú vọ” rồi, vẫn còn hỏi câu đó, vì Sài Gòn nhộn nha nhộn nhịp dù khuya lắc khuya lơ!

.

Hồi xưa ngày lễ với mình đúng là ngày lễ, bà con nô nức, 1 là nghỉ học, 2 là dàn cảnh hoa hòe trong trường trai gái tặng nhau ta nói hài kịch cải lương coi rộn ràng. Thấy mấy thằng sao quỡn dữ mua bông tặng?! Cái bông hong ăn được hong nấu được hong để dành được mà? Tới khi mình được tặng bông ta nói xúc động dzộng tới óc, thấy lung linh thấy nghẹn ngào thấy lâng lâng… Sau này thì thấy như ban đầu, nghĩa là nó… phí! Nhưng thi thoảng mình tặng bông cho ai thấy ngừ ta ngỡ ngàng cũng vui ghê. kiểu như hong giải thích được ai hơi đâu tặng bông mà cũng hì hụi lựa lựa mua mua tặng tặng…

.

Hồi xưa tui tự hỏi sao ngừ ta iu nhau cưới nhau cướp đời nhau là chán. Giờ giải thích được chút xíu. Chị 5 cô 3 chị 7 dưới quê lam lũ tay trái mùi hành tay phải mùi tã con nít. đầu bù tóc rối, quần xắng ống thấp ống cao… sao bằng mí nàng mơn mởn ngoài kia. Đàn bà tả tơi trong dạ khi làm vợ, mà hăm hở khi làm bồ… Bởi, đàn ông thì có mấy đường đâu? ngã nào cũng tới đèn tắt! Hồi xưa nói chuyện này lắc đầu quầy quậy trời tui mắc cỡ lắm nghe! Bây giờ thấy đời nó vốn thế, mình lãng mạn 9 phần cũng nên tỉnh 1 phần ko trai nó dụ :)

.

Quỡn đời viết xàm ba láp. Hồi đó là hong có post lên blog đâu nghe, giờ thì blog em có ngày 400 views thượng vàng hạ cám, zô có khen chê có chửi rủa em hỏng quan tâm. Em cũng hong có lập xì tai khó hiểu gì hết, tại em cà chớn vậy thôi hà. em viết gì cũng là em viết thôi. Em đúng dân quỡn cà rỡn lôi chuyện thiên hạ ra xỉa xói quài. Zí zụ chuyện zợ chồng ngừ ta ly dị mà em ngẩn ngơ dùm, chuyện mấy nhóc bị bảo mẫu bạt tai thì em xót xa, chuyện cầu Cần Thơ hợp long mà em thắp thỏm…

Gió ngoài kia xà quần hoài, ta nói rộn cái ban công, thôi đóng cửa đi ngủ, nằm mơ chơi tạc lon mặc quần xà lỏn. Trời sao mà tui nhớ tui quá xá vầy nè…Qua nay sốt trong khi ngủ hay sao mà thấy toàn chuyện “bé thơ” hahaha, mũi thì nghẹt bên có bên ko, trời này dễ cảm sốt lắm nghen! Ai có hơi ấm “nhân tạo” thì ấp ủ nhau đi… đời mà.

có nhiu lâu mà hững hờ? :))