.mênh mông nàng

lonely-deviantart-com

Nàng lại ngập chữ. Và ngập người…

.nàng từng van xin những điều ngủ yên đừng khát khao cử động. Dẫu biết tinh thần điều khiển rất nhiều điều, nhưng nàng vẫn ko thể cắt những thảng thốt ra khỏi tim mình để nghĩ về chuyện khác. Nàng còn vô số chuyện hữu hình phải lo lắng, phải hân hoan. Nàng không còn nhiều thời gian để ngây ngô nữa. Vậy mà vẫn ko tránh rớt vào  mênh mông chính mình.

.Nàng mang đầy cảm giác có lỗi, với rất nhiều người. Tự kỷ trút lòng, vẫn chưa thôi day dứt. Nếu vẫn để tóc dài, chắc bây giờ đã quá lưng gầy. Nếu vẫn còn thương yêu, chắc đã thành thiếu phụ. Có kẻ nghe câu này và giận dỗi, nàng lại mang lỗi lầm chất thành từng núi trong tim. Nhưng nếu không đẩy ngổn ngang này, nàng biết sẽ ko thể kéo mình về nữa.

.Nàng giận nàng. Giận mình sống hẹp hòi, để khi ăn năn chậm chạp ăn từng tờ lịch mỏng, tháng mười ngột ngạt trong tim. Nàng phải bước qua, như gió, như heo may, như cát bụi. Vậy mà vẫn khóc. Nàng sợ hãi thời gian, không biết mình đang trôi vùn vụt hay bị ngược dòng. Chỉ mong nàng được bình tâm. Bóc trần mình ra, nàng run sợ trước những sự ám ảnh. Cái nhìn ám ảnh. Hơi ấm ám ảnh. Khuôn mặt ám ảnh. Phải tự ám ảnh tình yêu bằng tình yêu. Rồi nàng nhận ra mình lại tạo nên bão tố mới…

.Thời gian tươi mới trở lại, tưới héo rũ lên khuôn mặt nàng, tưới giả tạo lên nụ cười nàng, tưới sự sợ hãi vào tim nàng, khi nhìn thấy…

.Nàng nhất quyết sẽ thực hiện điều đó. Một mình. Nàng hy vọng rằng những giấc mơ thực sẽ buông tha không cấu xé đêm. Chỉ cần thế này vài đêm nữa thôi, nàng sẽ trở thành một người điên. Tự quyến rũ mình. Tự hoang tưởng. Và nguy hiểm.

Đời mà! Dẫu sao cuối cùng, con thiên nga cũng chết!

.

.

.

[041009-PN]

CANNVNTTE…