.như vôi

3069960821_02cb27bb65

.Serenade đêm vẽ vời lên người em những nhớ. Bệt tóc quấn chặt ngón tay, máu chỉ chảy đến đó, tím bầm khoảng da thịt trống không. Em như vôi, trắng toác, bạc bở  và có lúc sùng sục sôi, văng tóe đi có thể làm đau mắt ai đó. Đo lòng mình, em viết tiểu thuyết. Lạ lùng thế, em cứ viết tiểu thuyết tình yêu lúc mọi chuyện đang rối tung lên, công việc chôn vùi em, em càng muốn dành cho mình.Đo lòng mình hoài, mà chưa cạn vơi…

.Trời rộng. Và sâu. Đêm nuốt em ngọt ngào. Em lại cặm cụi nghe guitar. Rấm rứt trách mình sao cứ mắc nợ bóng đêm. Cứ dấu mình vào đêm là em bình yên. Cứ dấu mình vào ánh đèn vàng là em ấm áp, dù đó là ánh đèn vàng ướt mưa loi lẻ dưới kia, em cũng tự sưởi lòng mình, đôi khi bằng những điều vô duyên như thế… Đừng ai phát hiện ra em lúc này. Đừng ai yêu em lúc này. Đừng tra hỏi em lúc này. Em lúc này… như vôi!

.Cuốn vài chữ màu tím, em cười mình lãng mạn quá chừng! Em thương mình lãng mạn quá chừng! Em nhớ mình lãng mạn quá chừng! Em ơi em. Em biết có một em trong thẳm sâu man dại bỏ đi rồi. Em biết có một em trong thẳm sâu ngơ ngác bỏ đi rồi.

.Anh đâu? Khi những dòng này chảy ròng ròng trên má em, khi những gió thốc qua đời em bụi cát? Anh đâu? Phố ồn ào. Góc nhỏ ấm áp bàn tay đôi tình nhân thiết tha, khác. Em tình nhân thiết tha, khác. Góc nhỏ, khác. Tình nhân, khác. Khác!

.Em như vôi. Hụt hẫng như dốc đèo cát lún. Thấy mình sâu nặng từng ngày. Mà sâu nặng với ai? Mà sâu nặng với điều gì? Ai đó đang dõi theo em, từng bước. Em đeo trên vai, nhưng cõng thời gian trên lưng. Em như dấu chấm hỏi trước thời gian.

.Em biết mình đang có. Em biết mình phải giữ điều gì. Nhưng lúc này em đâu thèm nhớ nữa. Lúc này em bạc như vôi. Đừng hỏi em. Anh, hãy im lặng như đêm. Và rồi em sẽ lại cần anh, đôi khi chắc là chỉ để ẩn mình…

[.phiennghien]