.Chạm

free_by_jamborzsofi

.Dạo này, tay nắm chuột nhiều hơn nắm tay người yêu, tui thấy mình hay. Tui đang lắng, lắng dần những đục trong những cuồng phong những sóng vỗ. Thời gian này tui ép mình vào những khuôn việc mỗi ngày, tui dỗ mình đừng nhớ ngày tháng như trong tim đang run sợ, hãy nhớ thời gian như những cột mốc vui vẻ.Tui chạm đáy thời gian khi thấy mình kiệt sức!

.10 đêm mệt, thiếp ngủ mê man thì cũng có 1 đêm như đêm qua, có khói có mây chen vào giấc ngủ, có tiếng ai đó kể chuyện thì thầm, tui vẫn rất tỉnh táo, và lắng nghe. Tiếng nói chuyện lặng dần. Có ai đó đang nhìn tui phải hong? Trong giấc ngủ, tui vẫn cười. Tui muốn mở miệng chào một câu mà hong được. Những lúc đó, tui thấy mình muốn chạm vào những mơ hồ quá, muốn chạm vào những thứ cảm được mà ko thể thấy để bứt khỏi cảm giác chật chội bản thân…

.Và cũng dạo này, khi bắt tay nhiều người, phát hiện tay mình ngày càng lạnh. Lạnh như băng. Hơi bứt rứt khi chạm vào những bàn tay thái dương ấm áp, như kẻ có lỗi từ chối sự nhiệt thành từ những câu nói trước đó mấy giây, chỉ tại bàn tay lạnh đến nghẹn ngào.

. Chạm vào đâu đây để thấy ấm lại? Chạm vào đâu đây để thấy tim mình chảy âm thầm những dòng ngược ngạo? Chạm vào đâu đây để đừng chông chênh những giấc mơ tháng mười?

. Thời gian chạm vào tay tui. Bất lực. Và khóc…