.trong tôi xao xác

Red_Moon_by_mnoo

.nghe nghiêng trong lòng những điều nổi loạn, thấy phiêu. dẫu biết đi đâu ngày mai cũng trở về, ngôi nhà tiếng cười tôi nhặt của từng người dù mới dù cũ đem gói vào giấy tô đậm những niềm vui ngắn ngủi. dẫu biết có đi đâu thì mai cũng trở về, nơi có tiếng cửa kéo dài rít cả mấy tầng thang. vậy mà tôi vẫn muốn đi. dứt xao xác dứt trách nhiệm dứt câu chuyện dài tôi tự viết đã lâu.

hôm qua nghe một người nói vài ba câu ko liên quan tới mình mà giật mình sợ mình. một điều gì đó đang đến rất gần. cảm nhận được nó rất gần nhưng ko thể nào giải thích. tôi muốn dứt bỏ xao xác này. đi.

tôi ko được nghe những câu chuyện sẻ chia nữa, mà là những câu chuyện khoe khoang những câu chuyện bề ngoài những câu chuyện hăng say sự khoe mẽ. tôi chán và nhạt thếch, cái bĩu môi ko khéo phì cả ra ngoài. cái giá gấp đôi, và sự tin tưởng giảm gấp bội. thấy mình ko vì điều gì mà còn níu giữ, ko lẽ nào có lúc mình dựa dẫm đơn giản vậy sao? ko lẽ nào có lúc mình tự  gõ lên mình câu chữ  vô nghĩa?

thấy mình vô duyên quá. ko dưng lại xen vào. một vài thứ ko phải đáng xen vào. và thấy mình bỏ quên vài thứ ở đâu đó. cái quàng tay nhẹ, cái chạm rợn người, nhịp tim lạc đi một chốc, sự lãng mạn tự thú trong đầu, một khoảng không chỉ để nhắm mắt.

thấy mình xao xác trong chính mình, trong chính ngày hôm nay.