người về soi bóng mình.

phiennghien1

Dạo này ít viết, ko phải vì không muốn viết hay ko có gì để viết, đơn giản là tôi lẳng lặng đọc những gì thế gian đang viết lên trên gương mặt mình.

.Tôi soi lại bóng mình hằng đêm, thấy bớt chát chua và dần hư ảo. Tôi hư ảo mình, để dễ sống, chứ ko phải huyễn hoặc mình bằng những thứ trên thềm lá rơi. Tôi hư ảo mình bằng việc làm, bằng đầu óc đình công, bằng hạnh phúc trong những dấu chấm hỏi, bằng tiếng cười đứt quãng của bạn bè, và đôi lúc bằng mưa…

.Tôi vẫn đang đủ đầy và ấm áp. Kỳ lạ là quanh quất cảm giác hạnh ngộ rất gần. Tránh né những bài nhạc Trịnh nhưng lần giở câu từ của Người trong tim, thấy mình hắt hủi nghĩ suy của mình thì trước sau gì cũng nhận tiếng thở dài tự ngác ngơ đáy mắt.

Đau đáu tháng ngày trôi miên man. Đêm lại rót vào tôi tràn đầy sự im lặng xót xa, và ngày lại đổ thốc tháo vào tôi những cơn mưa rát tóc. Ừ thì  tóc đã dài thêm chút này rồi, những ngón tay xưa cũng đã kịp khát khao bờ tóc khác.

trả lại người chiếc bóng vẹn đầy, trả lại người lời trôi theo gió, trả lại người những cũ kỹ niềm đau tôi  tỉ mẩn góp nhặt mấy năm qua.

.

Đêm nay tôi sẽ ngủ ngoan lành. Không có chút ánh sáng nào rọi phải để tôi vấp bóng mình, không có chút gió nào chạm phải để tôi buốt tóc tôi…

[nương náu tháng 10. 0909]