tự vấn

mirror__s_face__by_madmozele

Nắng ko gắt nhưng đủ làm lóa mắt người.  Bóc trần mình đi…

.Càng lên cao càng khó chịu. Cảm giác như ngật ngưỡng nửa say nửa tỉnh say nhiều hơn một chút. Chỉ muốn chửi vả vào mặt đời, mặt mình bê bết nông cạn niềm tin lý tưởng. Và trong mớ suy nghĩ rối rắm ngày một tồi tệ, vài thứ  có lẽ cần được kết thúc.

. Những kịch bản lặp đi lặp lại. Non hẹn nước thề rồi cũng biền biệt ra đi. Vậy có nghĩa lý nào không cho người đứng đợi? Những điều nghe chán đến mòn tai trong khi đáng lẽ ko nên nghe 1 lần nào cả. Trời ơi những lúc đó câu ước gì… văng vẳng bên tai và một cái khẩy cười bật khóc trong tim óc. Cũng vì một lời hứa vu vơ mà sự chịu đựng tăng vượt ngàn rừng ngàn biển.

. Ngạc nhiên quá đỗi sao ta có thể đứng im để đời dội lên đầu mình rác rưởi? Ngạc nhiên quá đỗi sao ta có thể hiền ngoan trong một khoảng đời đáng lẽ điên loạn? Từ sau tất cả gió mưa ta chọn cho mình sự bình yên có nông cạn có xót xa có hối hận? Mà sự lựa chọn nào cũng mất mát. Đêm qua chợt nghĩ ta được có nhiều ko? Những thương tổn trong lòng vá chằng vá đụp, ngụy trang khéo léo bằng đường kim mũi chỉ màu mè. Nhiều kẻ khơi gợi chuyện hôm xưa đều tròn mắt thấy ta bớt đong đưa thấy ta không còn chạy nhảy thấy ta không hờn ghen thấy ta không đau đớn… Vài thứ ta chọn, vài thứ ta đã giấu biệt.

Mấy lúc cũng tự hỏi ta ơi sao ta lành thế?

.Giang sơn đổi còn có thể, chứ  gì ta giấu thì có ngày cựa quậy bung thùa. Ta ngủ quên lâu rồi. Còn muốn ngủ lâu thêm nữa. Đừng ai gọi ta thức giấc… Đừng để chính ta đánh thức ta, rồi có ngày những vết thâm kim nước mắt trên chiếc khăn tay trỗi bừng dậy, rồi có ngày ta vứt bỏ tất cả lời hứa hẹn vôi vữa trong tim để uống  một trận ngất trời, rồi có ngày ta ko vì người mà sống ngoan đạo nữa…

.

biển sắp hết mặn rồi, và núi không còn cao vọi. lời thề với ta chắc cũng sắp phôi pha..

[ nghẹn ứa đau lòng mà xa xót trôi đi ].

080809- PN