ở đời mất một còn hai…

old_book_by_Toinoulps

.Ngày xưa, mỗi lần tui đi mướn sách về đọc lâu lâu hay rước cái bực mình vì đang tới khúc hay ho, hấp dẫn, “lên đỉnh”…thì cái trang sách tiếp theo bị xé toạc. Hụt hẫng, phẫn nộ, tui thừ người tự thấy cuốn sách hết hay mất tiêu rồi. Mà sao kỳ khôi, cuốn sách nó dày cả trăm trang, mất có 1 trang tự dưng thấy.. vô nghĩa gì đâu.

Mà toàn mất vào chương hay ho, khúc hay ho mới chết chớ.

.

Thường vậy đó.

Bạn mất đi thì nhớ hoài nhắc hoài.  Người tình mất đi thì thương hoài tiếc hoài. Có khi cứ lởn vởn hoài hỏng có yêu ai nổi. Đồ đạc mất đi thì đẹp hoài tốt hoài. Có khi đi tìm mấy nơi ko thấy nữa, chặc lưỡi tiếc rẻ Chèn ơi hồi xưa tao có cái túi đó để mất uổng ghê giờ hỏng có kiếm lại được. Trang sách mất đi thì thấy nó chắc hay nhứt cuốn sách quá, tiếc thiệt!

.

Quá khứ là chuyện qua rồi, coi như mất rồi hong sửa chữa được đâu, mà sao nhiều người lôi ra xài hoài vầy nè. Cứ để nó trong lòng hễ thư thư nỗi đau thì lấy ra dày vò tiếp. Wài luôn hỏng bỏ. Tại vì cứ quan trọng cái mất đi làm lu mờ cái đang có rồi.

Hỏng có nên vậy.

Hỏng có nên như vậy nghe chưa?!

[.]