Người ở nơi mưa.

.[ cho những người con đi lạc]

Copy of sourire

Khi những vần vũ kéo về, ta tự hỏi nơi đó người có co áo lại, để phủ lấp cảm giác ấm áp của một bàn tay trống, của một không gian quạnh quẽ xa lạ! Khi những cơn mưa trút xuống thành phố này, ta khép mắt tưởng tượng mưa ở nơi xa… Chắc sẽ cô đơn và nặng trĩu, vì đó đâu phải quê hương

Và khi những gió thốc lên từ phía cuối đường, ta chợt nghĩ đến người, nơi mưa ấy xa quá chừng, có nỗi tủi thân nào dâng ngược trong lòng người hay ko?

.

Vậy mà không.

Ta say đắm trong tình yêu quê nhà, mù quáng đến nỗi nghĩ rằng ai cũng thế! Biết sao được khi mưa nơi ấy khác mưa chốn này. Ta cảm giác có những điều vỡ vụn trong lòng, khi nghe giọng người trầm  trọng rằng sẽ không trở về nơi này nữa, nơi mà người đã sinh ra và có cả một tuổi thơ như ta, nơi mà lần người quyết định cất bước ra đi còn nặng niềm day dứt, nơi mà người lưu giữ bao lời hứa hẹn rằng “Dù thế nào ta cũng về, mi ạ!“.

.Ta cay và xót xa trong mắt khi đọc những dòng người viết về quê nhà. Nếu Việt Nam là một người Mẹ, thì đôi mắt Sài Gòn đang rưng rưng, và trái tim Hà Nội như rách toạc. Bao dung đón người trở về trong xác xơ, trong “dơ bẩn”, trong ” những thứ thay đổi ko tưởng tượng nổi”… rồi đành phải để người ra đi.

.Người đã mang một cái tên khác hoàn toàn tên cha mẹ đặt cho. Người đã mang một quốc tịch Đô La Hột Xoàn chớ ko còn là Khế Ngọt Cầu Khỉ… Người đã nói một thứ tiếng “sang trọng” mà quên bẵng chữ ” chăm sóc”… Và người đang nhìn ta với ánh mắt thương xót tội nghiệp, rằng ta đang ở xứ sở tận cùng thế giới, rằng ta đang lạc hậu đến ngác ngơ, rằng ta đã ngu ngốc ko thể tả khi nghĩ rằng Phải Sống ở Quê Hương...

.

Ta trở về trong cơn mưa chiều nay, chắc là  mưa nơi ấy gột rửa mọi điều ở người. Rằng tóc người bây giờ dài mượt. Rằng da người bây giờ trắng  muốt. Rằng chân người đã hết mùi phèn. Rằng tay người đã rất nõn nà. Rằng quần áo người luôn thơm thơm mùi thơm “Việt Kiều”…

Vậy, mà thẳm sâu trong người, có một điều ko thể nào chối bỏ, chỉ là người chôn giấu nó đi để bớt “xấu hổ”, là người còn một Bà Mẹ già nua rách nát, lạc hậu, chân lấm mùi bùn, tóc búi áo bà ba… mà người nhẫn tâm từ bỏ.

.

Quê hương mỗi người chỉ một… Chỉ có một mà thôi!