…Và gió cuốn đi!

__to_hold_my_hand___by_littleDee.


[ Tặng Em ]

.

Khi em nhăn nhở nói rằng em sẽ viết một quyển tự truyện, có lẽ sẽ hot và hay hơn “Chuyện tình một đêm” của Chi Xuyên. Chị nghĩ ngay cho em cái tựa “…Và gió cuốn đi“. Cái tựa này tính ra hong có ăn nhập gì với nội dung cuốn tự truyện của em hết, nhưng mà khi em có dịp ra ngoài bờ sông buổi chiều nổi gió, dòm gió cuốn lăn tăn gợn nước, bay qua là những héo hon gầy mòn và ngày tháng, em sẽ mỉm cười khi nhớ tới chị.

.

Em giống như là một cơn gió vậy. Bay qua bay lại, có khi bay biến luôn. Em quét qua đời của nhiều người, trong đó có mấy thằng đàn ông ( khi thì bạc nhược, lúc là trò chơi, hay một phút yếu lòng…), tanh bành sỏi đá, rồi em bay đi nhẹ nhàng. Khi em bắt đầu yêu, quả thật chính em để hạnh phúc của mình “giong thuyền trong bão tố”, chỉ có em mới có thể dừng bản thân mình, mà em thì không muốn…

.

Ngày tháng qua, em có tự hỏi rằng hình hài em là món quà của Thượng Đế? Tay em thon ngón nhỏ, chân em dài và trắng ngần đủ để làm nhiều anh chàng ao ước, nhưng ánh mắt em nguy hiểm quá, nó luôn hằn những vết dao lam, và nụ cười em thì ngập ngụa nỗi buồn. Tên em đong đầy bao nỗi nhớ cổ xưa, và em là người kỳ lạ, xin đừng đánh đồng em với vẻ ngoài của mình!

.

Hôm nay, khi những người bạn hồ hởi, hồi hộp, hân hoan lẫn… hấp hối, em ở một nơi xa hơn, có lẽ đôi phút cũng có trải nghiệm lại bản thân mình. Em vẫn thường hay như thế phải không? Ngày mai còn ở phía trước, luôn thế em à. Chỉ cần mình cố gắng, và thật sự tin yêu cuộc đời, những cơn gió đời mát lành sẽ trả em lại với bình yên.

P.S: Nếu em có viết tự truyện, đừng để đời đẩy xô em vào trang viết, mà em hãy xô hết đời vào trang viết, để được thanh thản nghen em!

.

[ hí hí- iu em hun em]