chuyện… gián!

Mình đã nói quá nhiều chuyện ruồi, chuyện muỗi rồi :”> . Thôi bữa nay nhân tiện gió phất phơ ngoài ban công kia, nằm trong nhà người hơi chán, gián lâu lâu bò bò qua cái vù, tui nói chuyện… gián!

.

IMG_3637

Cái nhà này mắc nợ các loài động vật hay sao á, hay tại ảnh hưởng câu “Chán chán ra đường Huỳnh Thúc Kháng bắt con gián bỏ zô ‘háng’ tới sáng hết chán…” gì đó mà chủ nhân lâu lâu thở đánh thượt than chèn ơi nhà gì lắm gián vầy nè! Nó khoái cái bồn rửa chén nhất [ bởi vậy phải lun canh chừng chỗ này cho sạch ], rồi tới nhà tắm [ hay thấy xác vài ba em trong này], tới tủ gas…

.

Nghĩ lại con gián sống cũng ghê lắm nha, diệt gián bằng thuốc xịt gì nó cũng xách quần chạy cà vòng cà vòng ngáp ngáp rồi hên lắm thì sáng sớm mai mới chịu chết, có khi để lại vài ba cái kén gián con. Từ ngày ghét gián tui ghét luôn cái màu cánh gián. Mà chuyện ba cái con gián cũng có cái hay.

Đó là con gián gần giống như con rùa. Nó mà té  u đầu lật ngược chỏng ngọng ngoe nguẩy 4 cái chân giơ lên trời thì nó có mà thua, chỉ nằm vậy tới chết khô thôi. Nó hong tự lật lên được dù nó cường tráng hay ốm yếu. Kể cũng mắc cười, tại cũng thấy có kẻ như gián, ăn vạ chữ nghĩa miết, quẫy tại chỗ hoài mà hong có lật ngược được để đi tiếp. Cũng ngu ko thấu hiểu “cơ địa” của mình, tông đầu vô tường té lộn nhào rồi chết gí…

. sáng tạo hay nghệ thuật giè thì cũng vậy hà. tưởng đang chống trời ai dè trời ko đè mà tự chết.

.

đó, chuyện gián mình kể có vậy thôi. :D