Lời ru…

Chỉ có những lúc cùng cực nhất, cô độc nhất, buồn tủi nhất, bệnh hoạn nhất… tôi mới thấy cất lên trong lòng một tiếng nấc- Mẹ. Nước mắt chảy ngược, những đứa con ngưỡng vọng cuộc đời mê mải chìm và trôi đi, ngày càng xa bến bờ xuất phát. Tôi luôn cố gắng giữ liên lạc với Mẹ mỗi ngày, đôi khi chỉ là cái tin ngắn vỏn vẹn. Tôi tin Mẹ an tâm hơn khi đọc thấy nó.

.

Hôm qua, lúc ôm cái toilet bằng sứ lạnh ngắt ngơ trong toilet sáng choang, trả tất cả những gì thức ăn, không khí, ngồn ngộn của ban ngày lại cho cơn bệnh trỗi dậy bất chợt, tôi thèm thuồng đến tuyệt vọng một lời ru và một bàn tay vỗ lưng cho tôi.

Tôi sợ cảm giác tủi thân cô độc. Vì vậy tôi thương những người bạn ngược xuôi xứ người, những ngày lạnh lẽo chưa từng trải qua, những cơn bạo bệnh bất ngờ, những ngày đi làm kiếm tiền mệt mỏi đến hoa mắt ko thể học nổi, những con người xứ đó với tiếng người xứ đó… Tôi luôn muốn nói cho họ nghe về quê nhà, về nơi họ từng ở, nơi tôi đang ở…

.

Vậy mà đêm qua, tôi thèm có một Tôi như thế cạnh bên, thủ thỉ rằng nhà đang ngủ rất sâu, và ngoài vườn kia thật yên tĩnh. Tôi tuyệt vọng nhìn mình ko thể lết xác vào giường ngủ, quấn khăn tắm ngang người, tôi chấp nhận làm người-tình- toilet đêm đó…

.

Tôi, rõ ràng, thèm một lời ru. Không biết bao nhiêu lâu tôi chưa được nghe ai đó ru mình? Nội, hay Mẹ… hay Ai khác hát ru vu vơ.

Tôi đừng tự soi mình vào gương quá khứ nữa. Vì quá khứ đắng chát đó, tôi căm ghét đến độ ko rớ tới thức ăn đắng.

.

Hôm nay đã khỏe, tôi online. Thay vì tìm một lời ru, tôi đã tìm ra một bài thơ. Tôi luôn thấy mình có duyên với thơ ca bất ngờ. Dẫu là tôi bỏ rơi thơ một cách phũ phàng tệ bạc, như một tay Sở Khanh với nàng Thơ. Nhưng tôi luôn tìm thấy nàng, để được ủi an nhất, được chở che nhất, được sẻ chia… nhất!


148336135_97bddd8aa9

Nếu những người mẹ không còn biết hát ru

Nếu những người mẹ không còn biết hát ru
Thì những đứa trẻ sinh ra sẽ như cây non trồng xuống cát.

Nếu núi Vọng Phu chỉ là đá như những hòn đá khác
Thì những người đi sẽ chẳng trở về.

Nếu không có Mị Nương cũng chẳng có Trương Chi
Thì Hanuman ơi, con người không còn ai biết khóc.

Nếu không có nỏ thần cũng không còn Giếng Ngọc
Thì dấu tích Cổ Loa cũng chỉ là bụi đất.

Nếu dân tộc không còn kí ức
Thì xứ sở thành sa mạc hoang vu.

Nếu những người mẹ không còn biết hát ru…
(Đặng Hiển)

***

[ Tôi biết hát ru. Và sẽ hát ru cho con tôi ngày nào đó…]