những mùa hoa

phg11

Có lẽ chưa bao giờ mình thấy phượng rực rỡ và đỏ ngỡ ngàng như năm nay. Những vòm trời ngập hoa ngác ngơ đôi mắt hoe đỏ. Lang thang chiều, để nhìn thấy một vết thương ứa máu trên bầu trời thành phố nhỏ. Chợt nhớ…

.

nếu như còn tồn tại, chắc hẳn rằng đó sẽ là con đường nghẹn ngào nhất thành phố. Đó sẽ là một con đường đẹp hơn bất cứ con đường phim Hàn Quốc nào. Hai vòm lá đan nhau, vẫy tay chào nắng là rực đỏ chói chang màu phượng thắm. … Người ta nỡ thẳng tay đốn đi hai hàng kỷ niệm, khi mình còn ôm kỷ niệm cứa vào lòng tay.


.

Người ta trồng vào đó bằng lăng tím nghẹn ngào. Kỳ lạ, năm nay bằng lăng cũng rộ nở xôn xao. Hay tại mùa này nắng quá, bằng lăng nhuộm màu hoang hoải… Mình bỡ ngỡ trở lại con đường đó, nửa thân quen với nửa lạ lùng.


Ơi thành phố nhỏ xíu như bàn tay mình, mà lại đỏm dáng điểm lên con đường Ngón tay út những dọc dọc Bò cạp nước vàng thương nhớ. Ôi những mùa hoa, ta thương yêu biết chừng nào!

Giật mình. Rời xa tà áo dài đã lâu. Bạn bè thân sơ đứa còn đứa mất. Đứa chồng con đứa mãi khổ đau trong tình cảm, đứa mải mê bôn ba vì hư danh, ảo vọng. Chia xa ngày ấy là chia xa mãi mãi. Thương yêu nào còn lại thương yêu nào dần phai năm tháng?


Có chút gì ở nơi ấy, mà ta ngoảnh lại còn buồn?

Có chút gì ở nơi ấy, mà ta dang dở mãi nhưng trang viết bâng quơ?

Có chút gì ở nơi ấy, nơi thơ ấu ta hay chờ những mùa hoa… nao lòng!


.

136821190_34862a3ce41