[ Xin cho TÔI ngủ ngoan trong hình hài mình ]

[ Xin cho TÔI ngủ ngoan trong hình hài mình ]

.
Tôi nhìn thấy mình bước xuống một bậc thềm rắc nắng, tôi nhìn thấy mình co tay ôm những ngón thon vào lòng tay. Tôi thích thú quan sát một Tôi khác biệt. Tôi bỗng thấy mình có đôi chút nhạo báng cuộc đời này.

Con người ta sinh ra vốn chẳng biết vì sao lại rớt rơi vào định mệnh bản thân. người ta cũng ko hiểu ngắn ngủi mấy mươi năm để làm chi mà khóc, mà cười? Thế là sinh ra những con đường hoành tráng, sự nghiệp, con đường thiết tha cay đắng, tình yêu, con đường u mê bờ cõi nào đó gọi tên đam mê hay tham vọng… Rồi cố chạy để chiếm lĩnh một điều không định rõ hình rõ tiếng.

.
người ta hùa nhau gọi đó là cuộc đời.
.

Tôi bỗng thích nhìn [chỉ nhìn] người khác bày tỏ bản thân, che giấu bản thân, phô trương bản thân. Đôi khi lố bịch đôi khi buồn cười đôi khi nghiêm trọng. Người mang tham vọng và đeo nhiều thất vọng nên cứ thấy đời trĩu nặng xót xa… Còn tôi lúc ấy câm lặng như một kẻ không có gì, vì thật sự xét cho cùng, tôi hề có gì đâu? Mà xét cho cùng, có ai có gì không? nếu giây sau ngọn lửa định mệnh hong dưng tắt ngúm?
.
người ta lắc đầu gọi đó là “phù du”.

Tôi nói cho cong cho cớn, chớ mà tôi cũng khác gì đâu… thấy lòng nhẹ như chiều tắt nhanh ánh sáng, thấy cõi này bỗng rớt một tiếng nguyện cầu Bình an.

[190309- Phiên Nghiên]