Về.


Mấy lần nhìn thẳng mặt dốc núi phủ xanh hàng trăm loại cây chen chúc, em thấy mình chuếnh choáng. những suy nghĩ vụt qua rồi vướng lại trên con đèo ngoằn ngụp cỏ lá. Dỗ mình về đi.

Vậy là lại xa, trở về Sài gòn ngộp bụi khói nắng, thấy mình rỗng và hụt đi một chút. Những nụ cười và ánh mắt lấp lóa gửi lại núi rừng, mang theo về ít tình yêu vùng cao se sẽ hơi sương…

Biết khi nào mình sẽ trở lại? có thể là tháng sau, hay năm sau hay là về sau nữa… nhớ mình của những tháng ngày về trước và sẽ buồn trước đổi thay của một nơi đang bị thương mại hóa.

vẫn không nhớ nổi ‘hành động lãng mạn ấy’ là gì? nhưng lần này không khóc. không có thời gian để suy nghĩ nữa…

.

chia tay dịu dàng. biết là mình vừa kịp quen nhưng vẫn xa. Mình đi qua những ngày tháng trong đời mình cũng giống như thế, cũng hớn hở nôn nao, cũng tận hưởng rồi luyến tiếc… mà tất cả cũng xa rời, nhanh chóng đến nỗi muốn khóc mà rồi quên mất sao mình có thể khóc nhiều như thế!

những ánh mắt này, có giữ hình ảnh mình như một người tri âm? hay thành phố này lần sau lại nhìn mình như một kẻ lưu vong…?

.yêu thương không thể diễn tả.

về thôi…
[200708- Phiên Nghiên]