"tình không xa nhưng không thật gần…"



Nhà hàng xóm hội họp bạn bè, tiếng guitar vượt mưa băng qua nhà mình. Những nốt trầm rồi bổng, vút cao. Tiếng mưa đêm bặt lặng.

Trời xui khiến hàng xóm toàn hát Trịnh Công Sơn. Trời ơi day dứt. Trời ơi những ám ảnh một thời. Tưởng đêm nay thư thả lòng mình, mà lại dỏng tai lắng nghe, mà nhiều chuyện xọt vào câu từ tiếng mất tiếng được, có mùi say xỉn.Đôi khi trên mái tình ta, nghe những giọt mưa… Tình gieo tình âm thầm. Sầu gieo sầu trên bờ vực sâu”.

.

Có tiếng ghi ta ghim sâu vào tim mình trăn trở và sợ hãi. Để có thời không dám đụng đến “Mưa hồng”, mòn mỏi chờ lòng mình nguôi lặng. mà giông bão tựa như hẹn hò, cứ chạy về quấy phá mỗi khi có dịp. “Người ơi nước mắt hoen mi rồi”. “Đừng khóc trong đêm mưa.”

.

Có kẻ thắc mắc sao mình lại dài dòng với những gì đã cũ mãi vậy, đến phát chán. Mình thì tự thấy khi nào còn nhớ, còn viết được thì lòng còn chưa khô cứng, còn muốn hôn lên môi đời biết bao bỏng cháy. Tình yêu đầu rót vào tim lạnh lùng và đau đớn, đủ để đêm mười sáu dài dặc nhớ thương.

.

Nghe ghi ta nhớ người. Bỗng đờ đẫn nhớ cái đêm người quỳ trước ta như tôn thờ một nữ thánh. Và hát. So dây. Từng tiếng réo rắt, rồi trầm, rồi lặng hẳn. Ta lặng lẽ xóa những dòng nước mắt của người đàn ông trước mặt, mà lúc đó ta hết mực yêu thương. Chỉ có điều ta không bao giờ bước qua người, hình bóng người mỏnh manh như làn khói, thì ta cũng giữ gìn và biết ơn.

Rồi xa, không còn ai đàn ta nghe những bài ca tình cũ, với một ánh mắt say mê, một thái độ trịnh trọng và một tình cảm trong sáng nồng nàn. Đôi khi ta thấy như chiêm bao, ta đi ngang qua đời người, ừ, ta đi ngang qua cả đời người, mà người chỉ là vết chấm nhỏ trong mênh mông ký ức ta.

“đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời

như một lời chia tay…”

Có điều dấu chấm đó lóe sáng hằng đêm.

.

Hàng xóm ơi, đừng hát tình nhớ nữa, hay đừng đàn nữa. đêm ghi ta rót vào tim lượng cà phê đắng, đủ tỉnh ngủ, và nhớ.

“Nơi anh về trời vui không anh

nơi anh về trời xanh không anh…”

“Người nằm xuống, nghe tiếng ru

Cuộc đời đó, có bao lâu, mà hững hờ…”

[161008- Phiên Nghiên]