Thức


Mắc chứng gì chân thấp chân cao leo lên giường ngủ mà bật quạt số bự nhứt. Báo hại sáng nay cái mũi nó biểu tình cả chục cái. Sáng nay thức dậy, đầu tiên ko đi quánh răng rửa mặt cũng ko đeo kiếng mà đi tới cái tủ quần áo, dòm lom lom mình trong kiếng. Mèng. Một người xa lạ hoắc đứng đó ngó mình. Hoảng hồn chải lại cái đầu rồi tự cười… Đã hai mươi mấy tuổi. Í quên, mới hai mươi mấy tuổi…

.

Phải chi mình sống được ngày 50 tiếng. Chết sớm cũng được. Giống như đem cái quãng đời già cỗi xa xỉ phía sau đuôi gắn vô cái phần 20 năm giữa. Vậy đó. Chớ thấy già quá hong làm được gì, xấu nhăn nheo hong dám dòm kiếng, tay chưng run rẩy hong cầm muỗng hay thậm chí hong có răng để cắn đùi gà. Sống zị cũng buồn. Mà bi giờ cần nhiều thời gian quỡn, cũng hong thấy có. Sao hong cho tui được bù đắp!?
Nói nào ngay cũng hong muốn sống thọ quá, cái hình để lên chỗ cao cao chắc chắn sẽ nhăn nheo. Nhưng cũng hong mún cái hình đó trẻ hì hì… Mà chưa thấy ai chết 80 tuổi để hình 20 phơi phới hết. Sao kỳ zạ ta?

.

Sáng nay thức dậy toàn nghĩ chuyện sống với chết. Tại hôm qua nằm mơ thấy nhân gian chết hết trọi. Còn có mình mình. Cô đơn quá thì tỉnh dậy. Ngẫm nghĩ tiếp khúc sau… nếu đời đi tong hết thì mình cũng hong có sống 1 mình để làm cái gì…

[ sáng thức dậy thấy mình như chiếc lá. ]

[ treo tòn teng tòn teng ]

// //

// //