rơi ngược

Người đàn bà gánh dòng sông đi về phía biển
trong lòng không một vì sao
(Trốn tìm)…


.

Em không trách tình phụ
chỉ trách sự dịu dàng không níu nổi bước chân
(Hoa cúc xanh)

.

Vừa đọc xong vài bài trong “Rơi ngược” của Ngô Thị Hạnh. Nhiều cảm xúc nhảy múa. Nên chỉ ghi lại mấy bài thơ tâm đắc. Cảm ơn chị!

.

Cảm Xúc Chiều
Em say cà phê đen
chiều nghiêng theo nắng
bức bối
định nói với anh điều gì
chợt nghĩ đã nên thôi.
Ôm trong lòng nỗi mê sảng của dòng sông
bàn tay đổ mồ hôi, run rẩy…
cô đơn như những điều không thể nói.
Ước gì có thể viết như cũ mà không ngại với lòng
đêm đầy tiếng cười
ngày im ắng
như thể là em đã lột xác rồi.
Con đường không nghiêng không thẳng
mà em chao như chiếu rách giường tầng
muốn sẻ chia những điều đang nghĩ
Chợt chạm vào cửa kính màu trong
(không biết có phải của chính mình!)
Em hay anh là Hamlet, mà hoài nghi nên bỏ quên tình?
Đôi khi phủ định mình em muốn
đôi khi anh nhức nhối lang thang

Đôi khi…

***

Mắc cạn
Anh và kỉ niệm có gai
tỏa sương muối
lạnh bàn tay em
biển hát ngạo: muộn màng.
Em muốn tâm tư thành trắng xóa
vui cùng mây và hôn cát đong đầy.
Gió cuốn quá khứ anh
đến câu ca của một thời xa lắc
thuyền em mắc cạn vì không thấy hải đăng
bởi em mặc kệ
muộn màng…
Biển vui trăng nhảy múa với tình yêu
em đắm say trong một cái hôn nhiều
mặc kệ
bình minh không trở lại
mặc kệ
những kỉ niệm đầy gai…

**

Em
Em
dựa vào anh
không nghĩ đến tương lai hay quá khứ
như họa mi gặp chiều gió lộng
trộn vào nhau tạo vùng trời màu sắc âm thanh
Em
sáng lên trong mắt anh bằng ngôn từ tim óc
không phải sự trụi trần thiên nhiên
là loài hoa được ươm tưới trong vườn…
Nhưng khi em hòa mình vào lòng đất
sự trần trụi ra đi
không mang theo những ngôn từ.
Em
nhớ anh
nỗi nhớ đập tan đêm tối
nỗi nhớ cùng người đàn bà khoả thân nông nổi
em sợ giấc mơ của chính mình
căn phòng trống rỗng đơn côi
Em
trong mê sảng
xé mình vì anh
thổi bùng lửa khát khao
dù ngọn lửa có lóe lên rồi chợt tắt.
Em
trong hương nồng hạnh phúc

vẫn cô đơn vẫn khát khao hoài…
***

Vô Đề
Không thể nghe hết bản guitar classic
Không thể ngâm hết câu thơ
Em để dành nụ hôn cho ngày gặp lại
Nào ngờ xa nhau rồi xa mãi
Đêm,
Nghe tiếng sáo của người đàn ông khất thực
Ước gì em là áo
Giũ một lần để khất thực tình yêu!
Cánh chim có thể bay cao
Em có đôi tay mà không thể bay lên vì sóng
Sõng soài miền u tịch

Ngày qua…
***


Mưa
Hạt mưa dĩ nhiên là rơi xuống
em rơi ngược
cô đơn như rừng chỉ còn một chiếc lá…
Đầu ngón tay chai vì cầm bút
vẫn không trải hết lòng mình
như nỗi ám ảnh về tình yêu và cái chết
em thét ngào, em lại bảo em hãy lặng câm.
Chiếc đồng hồ cát vỡ (không phải tại em)
vẫn oà tiếng nấc
mưa và gió cuốn trôi tất cả
hun hút cuộc đời về phía không anh.