phía ngày nắng [ tắt ]

.
Phía ngày nắng tắt

Nỗi buồn nhiều như gió
Em ước được thả lên trời
Như bóng bay!

Đã nhiều rồi tìm anh,
Em không nhớ đã tìm gặp anh,
Biết bao lần rồi?

Một mình vỡ oà,
Chiều vàng lắt lay.
Khi anh đẩy em bằng mắt
Trăng vừa tròn mười chín!
Em đã thả đi bao nỗi buồn
Buộc bằng tóc rụng,
Tóc đã rụng mùa mùa nhiều rồi
Mà chưa thấy nắng lên,
Em oà vỡ,
Những nỗi đau chèn nhau,
Em lầm lũi đến trước cổng nhà anh!
Nhặt xác nỗi buồn còn tươi nguyên,
Đốt lên thành lửa ném lên trời,
Đốt lên thành lửa ném lên trời.

[Vi Thùy Linh]

.Tôi cột kỷ niệm vào những búi tóc tháng ngày, rồi đem đốt. tôi cột cái gọi là tình yêu vào trong những tiếng động ồn ào ngày đêm, rồi gửi ra bến cảng ko khứ hồi ko giấy tờ. tôi cột người đã xa vào một giấc mơ và thả trôi đi đâu mất…

vì hạnh phúc là cái mà tôi đang nhìn thấy, là những điều mà tôi đang có.
tôi không cột mình vào quá khứ, nữa!