những dấu chân người cũng bụi mờ


Ôi tháng năm…
.
Khi những cơn mưa tất tả trở về thành phố như một kẻ chực chờ quay lại cố hương rồi rưng rưng khóc mãi, em vuốt tóc mình tránh những giọt thương đau.
.
Em ướt sũng trong cơn mưa tâm trí, đôi khi chỉ muốn nhìn nhau là đủ, không cười nói, không một lời hỏi han. Em tự hỏi những thời gian qua tim em đã in thêm nhiều dấu hỏi quá, chênh vênh quá, em đã trả lời cho mình bao nhiêu, mà cuộc đời cứ cuốn cứ xoay như gió…

.
Những ánh đèn tỏa hắt ra ven đường, cảm giác buốt lạnh tay, và thương nhớ. Chợt thấy mình ngẩn ngơ khờ dại như một đứa trẻ nhỏ chạm tay vào áo lụa mới mát và thơm. Nhớ nồng nàn mưa gió. Lại mưa ì ầm. Những con đường trải dài nghẹt thở đầy người. Em thấy mình ngột ngạt, bỗng dưng thấy mình mất thăng bằng…

Em đã chạm tay vào một vùng rất khác. Em biết mình chỉ giấu ngọt ngào xưa vào đâu đó. Rồi em bọc một vỏ ngoài đắng đót, môi em còn nóng rực, và tim em vẫn ngập thương yêu.

.
Tháng năm trôi. Mưa dồn đuổi ngày ngày nối tiếp trên những lối cũ. Đúng là đường xưa đã khuyết một câu thề, nhưng không còn ai muốn nhớ nữa.

Thôi thì mình đành đổ lỗi tháng năm…

Tháng 9.08

[ Phiên Nghiên ]