…những con đường màu xanh lá cây

Photobucket

Thành phố mưa dài…

.
Những con đường xanh sũng ướt, môi em mím chặt, tay vân vê một chiếc lá vừa bị bão quật ngã. Khóc rứt…

.


Thành phố nắng chói chang…

.
Những con đường xanh cong mình ngộp thở, những vòng xe em gấp gáp qua khoảng trời xanh lá cây cũ kỹ, này rêu, này thông, này cỏ… Khóc rứt…

.
Thành phố lại mưa… bò dài trong tim…

Photobucket

Ngày xưa đánh rơi nụ cười ngắt xanh em, như anh đánh lạc trái tim vào khoảng không mười tám, cái nắm tay nhẹ thoảng, cái chạm khẽ nhờ chiếc lá xanh anh rũ nhẹ áo em… Giờ em rũ nhẹ áo mình, ghét màu xanh tận cùng, cái màu tái sinh, cái màu mướt mát…

.

Thành phố xanh xao…

Ngột ngạt giữa rừng cây kỷ niệm, ngột ngạt ngay những con đường quen, ngột ngạt cái ngã tư này, anh đã hôn một nụ hôn không kịp có cảm giác… ngột ngạt khi chỉ một mình đón sinh nhật tình yêu trong đôi tay héo gầy… Em một mình với tất cả tháng năm.

Photobucket

..

Rồi xa.
Rồi bỏ góc phố màu xanh lá cây vào góc khuất, những ngày về không kịp nhìn để nhớ.
Rồi trôi.
Rồi thương một góc phố khác, thương một mùa mưa khác, dẫu biết sáng trong hay hạnh phúc có trôi qua cũng không thể nào vẽ lại được màu mây năm đó, không thể kẻ lại được màu mắt hôm đó, không thể giữ được nụ cười hôm đó, mà thành phố cũ vẫn ấp ủ trong tim màu xanh lá cây ướt sũng nỗi đau khô héo nước mắt. Bỗng thương, có đau thương tách vỏ thì mới lại xanh lòng.

Photobucket

.

Một ngày bỗng chói xanh trong tim mình một mầm yêu biêng biếc, lật đật đổ màu pha cho mình một gam xanh khác, và căng vải vẽ cho mình một tiếng yêu…

[ một ngày xanh ]
[Phiên Nghiên]

Photobucket