.những nỗi đau… đi qua!


. Hôm qua, ta còn sống trong những niềm tin đầy ắp trong tim, ta tin mình thật hạnh phúc vì có “ngập mặt” tình bạn. Hôm nay, ta trói niềm tin vào cọng dây, thổi cái bong bóng màu hồng, chạy ra giữa những kỷ niệm, buông tay mà không còn khóc được nữa…

.
Ta biết đâu là dối gian, đâu là thiệt thà? Những gương mặt, những người yêu thương, cảm giác hụt hẫng đáng sợ. Bạn chỉ còn là một rỗng tuếch trong tim, bạn đã dựng xây bản thân mình thật hoàn hảo, đáng sợ, bạn đã cho ta một sự lầm lẫn trong cách nhìn người đáng ngạc nhiên trong cuộc đời. Xưa nay rất tin vào đôi mắt cảm giác của mình. Mà lần này,… ta sai.

.
Không dám gọi một tiếng bạn nữa, huống gì nhận lấy một lời yêu. Không dám sẻ chia như một người bạn nữa, huống gì một loạt số trên điện thoại a-lô và …” Ông hả? Rảnh giờ hong?”

.
Mấy thứ hong nhìn thấy được như niềm tin, sao đắng còn hơn là thuốc. Bạn bè là con khỉ gì? Chả là cái dek gì hết…. há há. sau chót còn lại một rừng-bịa-đặt.

từ cảm thông đã biến thành giận dữ, từ giận dữ thành… thờ ơ thì biết rồi đó.

.

có lẽ khép một cánh cửa, khóa lại rồi vứt chìa khóa đi xuống cái giếng nào đó. chôn một đống kỷ niệm, lòng tin, lời hứa, những từ đã nói, những lời đã tỏ bày vào một cái huyệt. lấp lại.

chỉ có điều không cần đeo tang cho tình bạn này, vì điều đó hoàn toàn không hề xứng đáng.

a new period has comeeeee!

[250508- Phiên Nghiên]