ngoài kia chỉ toàn là mất mát


cho những ai muốn sống đến tận cùng… (*)

.

Mấy ngày ngồi mò lại hình ảnh, brush… này nọ, kiếm ý tưởng làm 1 cái poster màu mè vào cho chương trình Tân sinh viên, bỏ lâu quá chừng. làm xong ngồi ngẩn ra thấy nó màu mè còn hơn cả dự tính, và rối tinh. Loay hoay ko biết gỡ bỏ thứ gì. Tới trưa gặm mì gói, tối đói ăn cơm gà, khuya nhà nhà đi ngủ mình còn thức! Ta nói đã ngu mà nếu có phọt ý tưởng thì ko khả năng diễn tả hết được, nó tức cái gì đâu. tức trào máu.

.

Chiều nay lên plan đặt hàng Mr.Chồng chở mình đi hưởng thụ, mà ngồi ăn ốc mình cứ nghĩ đâu đâu, ăn con sò điệp thì muốn gắn cái vỏ nó lên poster khúc có chữ TânSV ghê!

Mưa lớn mấy bận. Lạnh run lập cà lập cập, nhớ hồi 4 đứa điên rồ ra PMH, răng đánh bò cạp mà cười tét cái bản họng. Càng ngày càng ít dịp để điên, cũng ít người để điên cùng. Loay hoay ngày ngắn tháng ngủn, mấy mối quan hệ rơi rụng, loanh quanh bên ông chồng già nên chồng biểu ổng đi học tự dưng thở dài buồn xo. Con nhỏ zô ziên, ổng đi học thì tốt cho ổng cho mình chớ bộ. Nhớ hồi trước, gặp mình ổng hong có được hoạt bát xởi lởi như bây chừ, cũng tại… hề hề…

.

Về tra ổ khóa cánh cửa kéo cái xoẹt um sùm, mấy tối nay phải đóng cửa bếp vì chuột phá. Nhiều việc quá nên ko hay mình quên là đang ở 1 mình, bữa nay đọc cái entry trách móc của con nó mà thở dài haizzz mấy tiếng. Chỉ tại ko biết phải đối xử sao với mấy big boss ở nhà với mấy lời hứa hùng hồn trước khi 3 chưng 4 cẳng chạy tọt qua đây. Chỉ tại bể cái show này là mất niềm tin cả lũ. Chỉ tại cái show này mà 1 trong 2 big boss bị ngừ kia chì chiết ko thôi, nên bực bội.

.

(*) trích trong 1 bài thơ của Nguyễn Phong Việt. Có mấy câu hay hay như là

 

Ta đã có tháng ngày sống như hạt sương hạnh phúc mà không cần ai nhìn ngắm 


Mình cũng có bao ngày như sương, mỏng mảnh, và những ngày đó cũng tan biến tan biến mất. Rồi biết cuộc đời nhiều mất mát, mình vẫn yêu đời thiết tha. Có khoảng thời gian ngủ vùi một mình nhớ đời da diết, ra phố tìm ai vì nhớ quá một tiếng cười chính mình đã đánh rơi.

. Nhanh chưa, gần đến tháng 10 nữa rồi… một tháng mười còn tê tái trong tim.

[1008- Phiên Nghiên]