Này nhân gian…


có nghe đời nghiêng?

.

…Những khi ra về cùng gió, nàng luôn bị buốt tay. Dù những ngày này, thành phố của người ta nóng như một phiến đá sa mạc, còn nàng của nhân gian như một cánh nhạn nhỏ lạc lối. Chiếc váy tung một khoảng đường mà không có cơ hội nằm yên lặng. Nàng sợ một lần nào đó, nàng sẽ bỏ quên một thỏi son không màu mà lấp mình bằng một màu son đỏ có nhũ lấp lánh. Nàng sợ mình bỏ quên mình lúc cố gắng đi tìm mình.

.

Vài hạt quất vào mặt nàng như sương ngấn thành giọt.

Xịch xe trước cửa chung cư đầy gió, nàng bỗng sợ nhà mình. Những bức tường không trắng nhưng đủ câm lặng và nghẹn ngào.

.

Ngước nhìn trời, cảm rằng trời rất cao, và gió rất hồn nhiên. bỗng cuống chân. nàng đang ở đây sao? nàng đang làm gì ở cái thành phố của người ta? những ánh đèn? những tiếng cười? nàng đang có ai? xòe tay thấy đầy vết dọc ngang, nhiều hơn trung bình gấp đôi. nghĩa là ngang dọc gấp đôi người ta!

.

bỏ lại cho chung cư hàng xóm tối đen một nụ cười. Nàng tự hỏi: “Làm sao giữ cho đừng chia ly?“. Nhân gian ngoa ngoắt lắm!

.

Gấu váy nàng, đã xước đi một ô chỉ…

[220209- Phiên Nghiên]