Nỗi yêu thương mệt nhọc ngủ bên đời…

Đã bao mùa nhau mà không nhau
Nỗi dằn vặt treo trên ngàn dấu hỏi
Chỉ một câu mà sao anh chẳng nói
Rằng anh không yêu em!…

Chỉ một câu , ngày tháng sẽ dài thêm
sẽ không nhau trong bộn bề ý nghĩ
ngủ thức sẽ bình yên
và nỗi đợi chờ vô lí(!)
sẽ ra đi như chưa đến bao giờ ….

Chỉ một câu , và trả lại những đêm khuya
với cơn mơ chưa bao giờ yên giấc
những tỉnh thức nhói tim vì tiếng chuông tin nhắn
chỉ để rũ buồn vì những lời hỏi han
muôn đời khách sáo(!)
của anh…

Đã bao mùa… dang dở những ngày xanh
Điều đã có tự bao giờ đã mất
Điều định nói đã qua (như chưa từng có thật!)
Nỗi yêu thương mệt nhọc ngủ bên đời…

Những vui buồn… đã cạn những buồn vui
Chỉ một câu mà không ai dám nói
Nỗi im lặng ngủ trong tim nhức nhối
Để không nhau mà hết cả xuân thì

[Chỉ một câu mà sao anh chẳng nói !- Cao Thị Tố Trâm ]

.

.chỉ cần một lời anh gửi gió, em biết mình sẽ tan vào hư không, những khổ đau sẽ tròn nghĩa hơn khi không có niềm hy vọng, mà cũng vì thế mà nó sẽ mau mắn tan đi, bay đi, em sẽ an ủi mình và tìm những con đường trốn chạy, ko nuôi một đợi chờ thương nhớ nào để bớt những héo hon. lời anh ích kỷ nuôi em những giấc mộng dài nhung nhớ…

[140509-Phiên Nghiên]