một ngày.r.ỗ.n.g


này gió, ta yêu ngươi vô cùng. vì ta muốn được nuông chiều trong phóng khoáng tim người, ta muốn hôn người cuồng nhiệt như chưa từng biết ngọt ngào, ta yêu cái nắm tay trầy trật trong chiều…

.

này mưa, ta ghét ngươi vô cùng. ta không ưa cái đỏng đảnh và bộ mặt ngầu xị của ngươi lúc khuya lắc, đáng lẽ ngươi phải đến với dịu dàng êm ả trong đêm, để ve vuốt và đánh tráo những giọt nước mắt và tiếng khóc khô rưng rức của ta…

.

này ta, ta yêu ta vô cùng. bởi ta biết ta đặc biệt, cái đặc biệt trong bình thường, ta biết ta duy nhất, ta biết ta đã ngã quỵ, đã xót xa, ta yêu ta để an ủi những nỗi niềm câm lặng, ta yêu ta để an ủi ta phải kiên nhẫn, phải pha lê nỗi đau để được một tình yêu trong veo khác…

.

có phải ta nuông chiều bản thân hay ôm gió quá chặt dù biết không thể? hay tại ta ghét mưa đến trời trả báo? nhưng dù thế nào ta cũng ko bao giờ rạch tay mình tìm cảm giác, ta chỉ hát cho ta nghe, và đổ tội cho người. phải, dù thế nào ta cũng không cho phép mình tàn nhẫn với bản thân.

.

ta ơi sao lại khóc? ta ơi sao bỗng khóc? ta ơi sao nghẹn ngào? những gì ta làm không đủ để in dấu nồng nàn. những gì ta yêu không đủ làm nên một kỳ tích? ngọt ngào ơi! ta biết mình sẽ có lỗi với bản thân nhưng sao ta cứ làm?

.

những khuất phục lầm lũi ra đi, ta yêu quay quắt và nhớ điên dại cái bướng bỉnh ngày nào, ta căm ghét những giọt nước mắt, cay đắng nào nhỏ trên tay mình, mà chỉ có gió mơn man, chỉ có mưa lầm lụi xóa vết… bàn tay ta bận kết những giấc mơ hoang… còn người đã trôi xa…

.

ta yêu mùi va-ni xa xôi nhẹ nhàng, nên ta đã nhẹ nhàng… xa xôi.

.

một viên kim cương quý không gìn giữ còn bị rạn nứt, huống gì là một tình yêu…

.

gửi đến Tình một lời xin lỗi, và ký tên bằng một nụ hôn, những tha thứ cho đời ta đã bó vào xó tim, ta ích kỷ đau thương riêng mình… ta ghét quá những dòng trong trôi trên má… nên ta dừng tay kết giấc mơ, lau vội một vết tình…

[150408- Phiên Nghiên]