linh tinh

Trời.
Mấy lần chống tay nhìn cuộc đời hí hửng vẽ lên ngày của mình đủ loại rắc rối. Mà cũng có khi chống tay nhìn trời… mưa.
Cứ tưởng hôm nay ko mưa, khi mình giặt đồ là ổng khóc. Như thói quen của ổng vậy. Hôm nay tưởng ổng vui, hong giỡn chơi nữa, ai dè… thói quen cũng là thói quen! 11h20 sắp qua ngày mới mà còn ráng nức na nức nở!

.
Quen.
Gần Trung thu. Trăng thì tháng nào cũng trăng. Bánh thì năm nào cũng bánh. Mà nhờ cái khoảng mênh mông chung cư đang xây dựng này mình mới được ngó nghiêng hoài lên khoảnh trời lồng lộng gió. Và nhớ… nhớ chớ. dù gì cũng từng là một thói quen.

.
Đối diện.
Những khu nhà im sững, phăng phắc, tối mù mù làm mình sợ khi phải chạy qua. Chỉ muốn rú ga làm cái ào, vụt qua những góc tối của những cặp tình nhân.
Con đường quẹo nhỏ luôn khiến mình cảm thấy bất an. Luôn bóp kèn xe inh ỏi khi tới đó. Rồi mắt mũi nín thinh khi cứ thấy bên tay phải luôn là 1 người đứng nép góc cổng. Nhìn mông lung. Mình sượt qua, biến lẹ.

Hôm nay Anh chỉ cho đường khác, về khuya quá luôn làm Anh lo lắng.

.
Thích nhìn cái hình trên. Nhẹ nhàng. Sung sướng. Hà hà… Trai hiền queo, còn Gái thì hiền khô… Ai không tin thì thôi, cấm phản đối!

. Sắp refresh cái đầu để làm việc. blog mình toàn viết linh tinh thế lày…

[lại điệp khúc cũ] Ôi thời gian ào ạt trên môi, làm nhăn nheo nụ cười, và đục ngầu những dòng nước mắt!