Đèo thấp mưa cao


Mấy lần thoát khỏi hôn mê, ta bàng hoàng tỉnh giấc gọi tên người. Mấy lần trượt dốc khỏi cuộc đời mưa gió, ta thiếp đi và môi bật nụ cười, vì ta mơ thấy người. Những cao thấp sang hèn cái còn cái mất, thời gian bào mòn tất cả, mà tim ta cứ rộn tháng rộn ngày, cứ ghi khắc rồi thương nhớ.
.
Không thể bay. Ta tìm đến người như cho mình đôi cánh. Không thể quên, ta tìm đến người như tìm lời ủi an. Không thể đau, ta nhớ người như niềm đau duy nhất. Không thể nuôi lại tình mình, ta sũng ướt trong tình người đã trôi.
.
Mênh mang. Người đã khuất xa tận nơi nào, mà đèo thấp mưa cao, mà chảy tràn niềm nhung nhớ. Dẫu đời chia ly là quy luật, mà xót xa, mà sương vây mà nắng phủ. Nắm tay người bình yên rồi giật mình thon thót, ta nắm tay mình đung đưa tiếng ca.
.
Đời qua lại trong mắt ta bao gương mặt, thỉnh thoảng thấy người đâu đó, chắc vì nhớ nhau. Thế nhưng gương mặt người ta không thể nào gặp lại, dù chưa từng quên hẳn, cũng không còn rõ đường rõ nét, cứ nhàn nhạt như sương, mà lạnh thâm thâm vào từng tế bào đêm mỏng.
.
Bàn tay ta không còn tròn trịa và mướt mát như lúc trái tim rung khẽ nhịp đầu lạc điệu, đã gió mưa thế mà, đã đổi thay thế mà. Non hẹn nước thề rồi cũng biền biệt ra đi, bàn tay trái hằn vết tích sông suối, những con đường ngang dọc đã qua.
.
Đêm thỉnh thoảng rót vào tai tiếng thì thầm. Ta nhìn người trong trang sách đầy chữ, chợt thương quá một kiếp người. Niềm thương yêu không trách móc không hận sầu không tủi hổ không hoang mang không ghen tuông không còn mới. Chỉ đơn giản là lầm lạc. Chỉ đơn giản là cạn kiệt. Chỉ đơn giản là đêm.
.
Ta có thể nghe thấy mưa bẽn lẽn gõ vào cửa kính vài tiếng rồi im bặt. Ta bật dậy thăm mưa, chợt thấy bóng người lao vào tăm tối. Cái gương trên bàn rung khẽ, và đêm nay, ta xẻ đôi giấc ngủ tặng người…

[141008- Phiên Nghiên]