Con đường nào của mùa xuân?


Vậy là Xuân.

Nồng ấm và dịu dàng lan tỏa, nàng chạy ngược những con đường ngập nắng trong tim và nhoẻn một nụ cười khe khẽ. Mây vần vũ trên bầu trời thấp ngang bầu ngực hơn mười tám, nàng cau mày vì thời tiết không chút Xuân tí nào, ngoại trừ cái lạnh mon men ngoài tay áo mỏng manh màu vàng nhạt. Nhưng nàng vẫn dành tặng cho Xuân này một tình yêu.

Nàng yêu những điều đến tự nhiên và nhẹ nhàng, như tiếng hát ai khẽ khàng ấm áp. Nàng biết rằng Xuân đang tới, rằng nàng sẽ gánh gồng thêm một chút đời trên nét môi, nhưng nàng vẫn cười bởi nàng yêu quá cuộc đời. Chỉ bởi vì nàng biết mình chỉ còn được sống một lần này thôi, chỉ còn nồng nàn thêm một lần này thôi, chỉ còn ngoan ngoãn một khắc này thôi…

Ngón chân tê dại đâm xuyên cảm giác, nàng đã kịp giấu nước mắt vào đêm, những giọt nước mắt hiện hình cũ kỹ giấc mơ hoang rêu phủ. Nàng biết rằng người ta không thể sống bằng quá khứ, nhưng người ta có thể dựa vào quá khứ để có cớ mà yêu đời thiết tha mỗi phút giây. Quá khứ [đôi khi] là một niềm cứu rỗi...

Photobucket


Nàng kịp hôn vào chiều một nụ hôn dài. Vệt khói máy bay để lại những miên man nỗi nhớ. Những chuyến bay xuân chứa đựng nhiều cảm xúc hơn hẳn, khi người xa về đoàn tụ, hay một kẻ lang bạt nào lại vừa dứt áo ra đi. Hẳn có nhiều ký ức. Hẳn có nhiều ký ức sẽ rêu phong.

Nàng kịp gửi cho gió một phong thư cuối năm. Rằng nàng vẫn nhớ. Và nhắn người rằng đừng chỉ bởi tại cuộc đời đang trôi quá đỗi vô tình, mà người quên đi cuộc sống, quên rằng mình phải sống và mình đang sống. Nàng biết những điệu vũ trái tim nhảy liên hồi khắc khoải, nên chiều nay với tay play một đoạn nhạc tình ca, đưa một tay ngang vai, một tay ôm siết chặt, nàng nhảy mà miệng mỉm cười.

Nàng đang nhảy với một khoảng không…

Nàng đón mùa Xuân bằng những con đường không cô lẻ, bởi nàng đang có cả một cuộc đời. Và nàng luôn thấy mình ở giữa Mùa Xuân!


[010109- Phiên Nghiên]

Photobucket