chênh vênh


mình lại bỏ chạy thực tại. mớ cảm xúc đuổi theo và làm mình rối. Lúc tưởng chừng như vững vàng nhất lại là lúc lung lay.

thấy mình chênh vênh như đứng trên một mỏm đá, mà kế bên mình là vực thẳm sâu hút. mình không muốn quay lại nhưng sợ cái cảm giác bước tới là ngã, hụt chân và cảm giác lồng ngực lại nhói đau rồi lộng gió.

dù niềm tin chưa bao giờ tràn đầy như thế, nhưng nỗi đau đã qua khiến mình sợ hãi, mình phải làm gì để sau này ko hối hận nữa?

mình không hề biết rằng mình sẽ đau như thế này. nước mắt lặng lẽ rơi từng giọt, từng giọt. mình chực khóc và òa khóc. đường đông và đầy khói bụi. có ai quan tâm đến những gì mình đang trải qua ko? có ai đâu. không-một-kẻ-nào. dù rằng kẻ đó yêu thương mình đến mấy. mà trách gì ai trong khi mình nuôi dưỡng và giấu diếm cảm xúc quá điêu luyện, sợ bản thân đến chết mất.

bao điều từng viết, giờ thấy vô nghĩa quá!

.thì ra, xưa giờ mình đã sai. thì ra, xưa giờ có một điều thiêng liêng… vô nghĩa! thật khủng khiếp!

[151208- Phiên Nghiên]