Cất mình đi


Số lạ. Em suy nghĩ rồi bỏ điện thoại vào túi. Không nghe. Đường đông thế mà…
.
Nhà. Số lạ. À quen chứ, vì lúc nãy đã gọi. Hay là thông tin 60 triệu? Em nghe. Và suýt ngất…
.
Đấy. Cứ cái gì mình quăng đi đâu một thời gian bẵng bẵng lại tìm về. “Nghe chút đi”.Thật điên khi từng là tình địch giờ là người nghe tâm sự… haha.. Say. Say giữa lúc trời nắng thế này. trưa nóng và khát. như M. khát một chỗ chỉ để nghe.
.
Em nghe lẳng lặng. Mà không khóc đâu nhé. Em cất mình lâu rồi, chẳng nhớ gì nhiều nữa. Đời mà. Bận nữa… Ngụy biện thì cũng đúng. “Cái chính là P. có một người -để- được-yêu nên-quên!”. Ừa…

.
Sao mà không quên đi vậy? Tiền nhiều và ăn chơi cũng giúp quên chứ. “M. lên giường với một đứa con gái. Thiệt khủng khiếp khi nó bắt đầu cởi áo. ” – “Rồi sao?” -“Thì cũng trả tiền, nhưng để cho nó về. M. nhớ quá!”

.
Chung tình đến độ vậy. Thấy nhiều chuyện rồi nên thấy gay yêu trai thì cũng bình thường. Tình yêu mà bản chất cũng vậy thôi… Nhưng sao mà yêu nhiều đến vậy, nhớ nhiều đến thế?

.

Người thì ra đi mất rồi, thôi đừng buồn nữa… Cố cất mình đi, M. nghen!

[060608- Phiên Nghiên]