Bởi vì không thể quên…

Bởi vì không thể quên

nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian

đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình!

Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường

nấu cho nhau một bữa ăn

mua một viên thuốc khi người kia đau ốm

hay vuốt dùm sợi tóc bay ngang tầm mắt…

nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được

chẳng dễ gì có thể sẻ chia…

Đã bao giờ người muốn gọi tên ta

muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc

muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất

muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác

muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời

Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người

khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới

khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói

khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi

xót xa nào hơn…

Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình

cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa

không phải con người này, không phải ngôi nhà này… mà là ở nơi đó

với một vòng tay bao dung!

Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung

yêu một người và lấy một người khác…

rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh

tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi???

Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời

nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng

người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt…

dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn…

Bởi vì không thể quên

nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình!

 

Nguyễn Phong Việt (5-2008)