281108


đeo bám. bóp vụn. đẹp rỡ ràng. và chết!

.
ướt đẫm mắt môi đêm là ánh sáng đèn trắng lóa. Nhớ mình đến khóc thét. Vòng tay ôm một ngọn gió, thấy mình cô đơn.

.
đừng cứu rỗi đời ta bằng tiếng cười rỗng toang hoác. và vài ba lời ủi an. chỉ là những nốt đau ta đi qua trong đời, phải đi qua. Chưa bằng tất cả nỗi đau ta từng có. Ta tưởng như 20 năm sống gom cả nỗi đau của 60 năm đời tràn.

Ai nhìn vào nụ cười ta đều bảo cuộc đời ta màu hồng. Nhưng ta luôn chạm tay rát bỏng và những vết khắc lưu dấu chưa từng một phút nguôi quên.

.
tới đây thì.
không viết nữa. tàn tạ. nhớ.

[Phiên Nghiên]