[23 tuổi] và [rượu]


quen Rượu.

Nhà có một phòng toàn rượu, những chai rượu trắng cao độ, rượu cốt nồng nàn, mở nắp ra là xồng xộc bay vào mũi, có những chai rượu nho nhẹ thoảng trong gió, … tất cả là một tay Ba ngâm, có chai Ba sưu tầm xa xôi đâu đó sau những lần bay, có thứ người khác quý rồi cho, có mấy bình tắc kè rắn rết nhìn mắc gớm, cao hổ cốt, đào tiên, … lại có thú riêng rượu mai, loại bông mai nở úp sáng sớm còn đọng sương đem ngâm rượu… nói chung nhiều kinh khủng, và từ nhỏ, mỗi lần Ba dẫn vô phòng rượu, mình đã nghe váng vất…
.
ta [nợ] đời một chén say sưa…

Rồi gặp Người- một kẻ nghiện tiêu tiền, nghiện gái đẹp, nghiện… rượu ngoại. Những tháng ngày ta mười bảy tuổi, nhìn thấy thẻ rượu VIP trong ví Người, ta rùng mình. Căm ghét quá cái thế giới đó, cái thế giới chỉ có đèn màu, nhạc dập inh ỏi, khói thuốc lá, rượu, tiền để khoe mẽ, cả… ma túy. Cái thời ta không có gì đặc biệt, và ta ghét tất cả những thứ đó. Đến tận bây giờ nghe khói thuốc là ong ong đầu, và nghe tiếng rượu bia là bỏ đi nơi khác…

.
Cảm giác.

Một tiệc sinh nhật đầy những kẻ cố tỏ ra mình quý tộc, và ta đã không chịu nổi cái không khí đó, ta thấy mình lạc lõng, và ghét quá những ánh mắt nhìn. Ta đã từ chối một ly rượu mời, và hứa với Người sẽ không tồn tại khái niệm về những giọt cay đến khi ta 23 tuổi.

.
Hẹn

23 tuổi là một cái mốc “sớm nhất”. nên đến nay 21 tuổi, ta vẫn nợ đời một chén say. Dù vui, bạn mời ta cạn. Dù buồn, lắm lúc muốn chìm trong say sưa. Mà ta nhớ một lời nói bay đi ngày cũ, ta hẹn mình. ừ thì 23…

.

Người đã đi rất xa, và đi trong say sưa men rượu. Ta thành thói quen từ chối mọi lý do, để uống. Không hẳn là vì một lời hứa, mà là một ám ảnh…

.

Mà… đến 23, có nên thử quên đời một ngày cay đắng trên môi không???

[200508- Phiên Nghiên]