xin cảm ơn những điều đã qua…


một hai ba… ngày trôi vội vã, tất bật và tất bật, với những công việc có tên, ko tên, với những khoảng thời gian chờ đợi, những cảm xúc, những khùng điên, những nghĩ suy… và cả nước mắt, tiếng cười. Dù lặng lẽ hay vang lên giòn tan thì khóc cười bao ngày này sẽ in trong tim mình…
.
Lắng. rồi lại trào dâng. ngạc nhiên sao biển có thể hôn bờ cái hôn dài triệu năm như vậy? và những tiếng ta thì thầm một mình ở biển có ai nghe ko? tiếng ta thét tan vào biển khơi, tình yêu tan vào biển khơi, hạnh phúc tan vào biển khơi… biển giữ bao nhiêu nỗi lòng để xanh kỳ lạ như vậy?
.
từng nghĩ đến một khoảng thời gian cực kỳ bình yên, sẽ có người mang đến cho mình khoảng thời gian cực kỳ bình yên, và mình tận hưởng. Rồi bản tính cố hữu phá vỡ mọi thứ có trong tầm tay trỗi dậy, ta trở thành kẻ phá hoại…
.
Chỉ cần người tựa đầu vào vai ta một cái, ta lại loay hoay lúi húi cóp nhặt yêu thương… Ta đang xây khoảng thời gian bình yên cho mình. tự tay xây lấy. bằng mỗi phút giây ta còn có được. ta cũng có khi quên bẵng và người nheo mắt cười, nhắc rằng tay ta còn vương một lời hứa, môi ta còn thiếu người một nụ cười hôm nay. vậy là ta lại tất tả trở về vị trí, ngoan ngoãn mắt nhìn.

.
ta có lắng nghe? ta có biết lắng nghe? tháng tháng ngày ngày… ta đã nói tất cả với người… tất cả!

.
cho ta một bờ vai tựa, để tránh cái hụt chân của cát sóng ập bờ… và cho ta một cái túi không đáy để đựng tất cả những tình cảm của quá nhiều người dành cho ta…

.

để ta có thể …

[161107- Phiên Nghiên]