Viết cho người đàn ông không phải của em


Đã không là tất cả 

Thì xin chớ là gì 

Bước phía nào cũng thấy mình có lỗi 

Đành quay đi. 

Sao không là hai mươi năm trước 

Sao không là một trăm năm sau? 

Tất cả mới bắt đầu 

hoặc đã ngủ yên trong kết thúc 

Dở dang làm gì để em phải khóc 

phải lặng câm? 

Cuộc đời oái ăm hay em oái ăm 

Cứ tự đày đọa mình giữa bao nhiêu dằn vặt 

Thừa nhạy cảm nhưng không dũng cảm
Nói gì liều lĩnh bướng ngang.

 

Thôi đừng nhìn em, đừng nói với em 

Phũ phàng đấy anh ơi ! 

Em sợ lắm, nếu như lỡ bước… 

Hai chúng ta đang sống giữa cõi người.
[ Nguyễn Thị Việt Nga ]