những lúc chông chênh…


Em chông chênh ko phải vì ai khác, mà vì anh.

Em là đứa nhạy cảm mà cũng có khi là đứa vô tư. Em khóc đó rồi em cười đó. Tiếng em cười trong veo giòn tan có khi lẫn nước mắt, mà anh ngó đâu anh hong biết.

Anh yêu em bằng tình yêu đầu tiên cay xè. Bởi em vừa ăn miếng ớt á? Hay bởi trong đầu anh trồng cây ớt? Dù gì nó cũng cay xè, mà em thì cứ nhơn nhơn…

Anh điên cái nhơn nhơn của em. Nhiều lúc anh muốn đập vỡ em ra xem trong tim em có gì? Và cho anh bao nhiêu, phải không? Mà anh ko phải lúc nào cũng sẵn sàng nắm tay em đâu, bởi đường đông quá chừng, hay bởi anh thấy bạn anh vừa đi qua. Em hờn dỗi chối từ một vòng tay, và tủi thân khóc. Cái vớ vẩn nhất là em tủi thân khi em còn có anh ở đây.

Mưa lớn rầm rập. Anh trách em cái gì giờ em hong nhớ nữa, em chỉ nhớ cuối cùng anh nhe răng hi hí mắt biểu anh khùng quá đi, nói cái gì linh tinh, tầm bậy, thôi anh xin lỗi, tay em cắt hong còn giọtmáu, mưa lạnh bà cố, mà anh vuốt mặt liên tục. Mưa giọt dài giọt ngắn bò trên mắt em ướt đẫm. Em nhớ là em hong có khóc. Tại lạnh quá nên giọng lạc đi. Tại tay anh ngay bên mà tay em tím ngắt tím ngơ. Anh lôi chuyện cũ rích nói xong anh lại nói em quên đi anh nói linh tinh thôi.

Lòng em chông chênh vì tiếng anh xin lỗi nghẹt bên tai, vì tay anh choàng qua vai em, vì nụ hôn trên trán em nóng bừng khuôn mặt em tái nhạt, vì anh bật cười khi thấy mình trẻ con quá. Mà sau muôn vàn sự anh xin lỗi, em lại ước gì anh đừng có gây ra. Hừ…

Dù sao cũng như anh nói, thôi em, chuyện đâu có gì đâu, tại anh hết trơn. Hong có, tại tụi mình nóng như lửa. Với tại anh hay nói mấy câu làm em buồn dễ sợ. Yên tâm đi, lúc đó thôi, hồi nãy mưa quá, đâu có kịp buồn nữa, trôi hết ráo rồi


[150907- Phiên Nghiên]